Day: 10/07/2015

[TCNT-Q2] 070. Vị khách bất ngờ

Lúc nãy gọi thức ăn hơi bị nhiều, lại thêm cái bánh kem tráng miệng trước khi ăn lẩu, nên hai tên nam sinh ăn gần một tiếng đồng hồ, no tới mức phình cả bụng mà cuối cùng vẫn còn lại một đống món chưa kịp ăn, thực ra là có muốn cũng ăn cũng không nổi.

Lưu Xuyên nhìn mấy đĩa thức ăn vẫn còn nguyên xi chưa hề bị chạm đũa trên bàn, than thở nói “Tôi đánh giá hơi cao sức chiến đấu của hai chúng ta, lỡ gọi nhiều quá.”

Nếu có trùm ăn hàng như Lộc Tường ở đây, mấy thứ gọi hôm nay có lẽ là không đủ nhóc kia dính răng, nhưng sức ăn của cả Lưu Xuyên cộng thêm Ngô Trạch Văn rõ ràng là  không bằng được Lộc Tường, đã cố gắng lắm rồi mà còn thừa lại nhiều như vậy, quả thực lãng phí.

Ngô Trạch Văn không muốn lãng phí thức ăn, liền ngoắt phục vụ mang hộp nhựa đến, cầm mấy đĩa thức ăn chưa bị chạm qua trên bàn trút vào, toàn bộ đóng gói mang về.

Lưu Xuyên thấy cậu nhóc chưa gì đã quyết định đóng gói mang về như vậy, nhịn không được nói “Thời tiết nóng như vậy, mấy thứ này đem về tới mai là thiu hết…”

Ngô Trạch Văn nói “Không có gì, phòng bên tôi có tủ lạnh.”

Đọc tiếp

[TCNT-Q2] 069. Sinh nhật

Ngô Trạch Văn trở về phòng ký túc sửa soạn lại một chút, sau đó mới xuống lầu gõ cửa phòng 301 gọi Lý Tưởng và Lưu Xuyên, cả ba người đi căn-tin ăn cơm, sau khi dùng cơm thì theo đường cũ đến hội quán internet Thanh Hoa ở gần trường học.

Lúc này vẫn còn sớm, nên đạo trưởng lẫn Cá đều chưa lên mạng, ba người bèn cùng nhau tổ đội đi làm nhiệm vụ chính.

Lý Tưởng nhìn Lưu Xuyên ngồi bên cạnh mình, nhịn không được nói “Nhìn ông ngồi bên cạnh không quen tí nào!”

Lưu Xuyên cười “Ba người ngồi cạnh không phải tốt hơn sao, muốn gọi sư phụ cũng không cần đánh chữ, mở miệng kêu là được.”

Lý Tưởng trợn mắt liếc đối phương “Tui thực sự không muốn nhận ông chút nào đâu! Tiếc là lúc trước đã lỡ bái sư, thôi thì miễn cưỡng đi vậy.”

Lưu Xuyên “…”

Muội ngươi!

Đọc tiếp

[TCNT-Q2] 068. Cao thủ trinh thám

Lưu Xuyên thực sự rất kinh ngạc đối với chuyện Ngô Trạch Văn bảo cậu đã sớm đoán được, lập tức hồi sinh đầy máu tại chỗ nghi hoặc hỏi “Trạch Văn, cậu làm sao đoán được?”

Ngô Trạch Văn thật lòng nói “Trùng hợp thời gian rất nhiều.”

Lưu Xuyên hứng thú hỏi lại “Tỷ như?”

Ngô Trạch Văn nói “Hôm server mở, tôi với Lý Tưởng đi tiệm Net, hôm đó đúng lúc anh cũng vắng mặt ở ký túc xá. Lúc tiệm Net bị ngắt mạng, hai chúng tôi ra ngoài ăn cơm thì lại gặp được anh ở quán ăn gần tiệm Net, khi đó cũng không phải giờ cao điểm dùng cơm, thời gian anh xuất hiện rất trùng hợp.”

Lưu Xuyên “…”

Đọc tiếp