Day: 12/07/2015

[BTTPKBBCLSG] 001, Xuất ngoại trao đổi

Tô Bân, hai mươi tuổi, đang học năm ba Đại học Tỉnh Lập, hệ tài chính. Bởi vì thành tích ưu tú, được đề cử đến đại học M nổi tiếng ở B quốc trao đổi học tập cùng hệ chuyên nghiệp tự túc một năm.

Tại sân bay trước giờ cất cánh, Tô Bân được một đám bạn bè đến sân bay đưa tiễn, bao gồm bạn gái của cậu – Trần Tiểu Điềm.

Tô Bân với Trần Tiểu Điềm quen nhau đã gần bốn năm, trong bốn năm này, hai người chưa từng tách ra mỗi người một nước như vậy, cho nên lần này bị buộc phải rời đi, Tô Bân ôm bạn gái khóc đến đứt ruột đứt gan “Em… Anh… Anh… hu hu hu… hức…”

Trần Tiểu Điềm vỗ về vai bạn trai an ủi hồi lâu, bạn bè xung quanh xem cảnh tượng này, ai nấy cũng đều che mặt thở dài.

“Em nhớ… chờ anh trở về…” Tô Bân run rẩy mấy cái “Hu hu hu…”

Đọc tiếp

[TCNT-Q2] 072. Chuyện cũ năm xưa

Quả thật, Ngô Trạch Văn am hiểu nhất chính là suy luận.

Ba của cậu là giáo viên trung học, mê nhất là các tiểu thuyết thể loại trinh thám suy luận. Sau khi ba cậu qua đời, cả phòng sách ông lưu lại biến thành bảo bối quý giá nhất của Ngô Trạch Văn—— 《Tuyển tập tác phẩm Agatha Christie》; 《Tuyển tập trinh thám Sherlock Holems》;《 Tuyển tập Dan Brown》, etc…  Toàn bộ mớ sách trinh thám dày cộm này đều được Ngô Trạch Văn đọc qua qua, cậu thích cái cảm giác thông qua những suy luận logic cùng phân tích của bản thân đoán trước hung thủ là ai.

Mẹ của Ngô Trạch Văn từng rất nhiều lần trở về sau giờ làm việc, phát hiện con trai bé bỏng của mình ôm quyển sách to oạch chăm chú xem hiện trường những vụ án giết người, làm cho bà sợ hãi tưởng rằng con trai mình có vấn đề về tâm lý, lỡ đâu nó xem mấy loại sách này nhiều quá trong lòng nhất thời lẩn quẩn chạy đi giết người thì làm sao đây?

Đến nỗi bà còn đắn đo có nên mang Ngô Trạch Văn đi khám bác sĩ tâm lý hay không, ngược lại bị cậu bé Ngô Trạch Văn thông minh nhận thấy lo lắng của mẹ mình liền chủ động giải thích “Mẹ không cần lo, con thích xem tiểu thuyết này là vì thích suy luận thôi.”

Đọc tiếp

Bị trai thẳng phòng kế bên bẻ cong làm sao giờ

Tô Bân tham gia trao đổi xuất ngoại.

Được nhân viên môi giới thuê phòng giới thiệu, cậu dọn vào một ngôi nhà thuê chung. Bạn cùng nhà bao gồm : một anh giảng viên lớn tuổi ôn nhu săn sóc, một tên nhà giàu tự xưng vương tử xã giao, một vị quý tộc hỗn huyết (?) tuấn mỹ cao ngạo lạnh lùng…

Cuộc sống lưu học dần dần đi vào quỹ đạo, Tô Bân chợt phát hiện, người bạn cùng phòng mà theo như nhận xét của bạn gái (cũ) là hoàn mỹ hệt như nam chủ trong tiểu thuyết dần dần để lộ ra những mặt khiến cậu đỡ không nổi…

Quan trọng hơn là!

Không hiểu sao Tô Bân cứ có cảm giác giống như bị “thế lực nào đó” khống chế mà cậu lại không cách nào thoát ra được!

Cùng lúc, Tô Bân cố gắng kiếm tiền để tạo một kinh hỉ cho người bạn gái ở trong nước, nhưng kế hoạch mới tiến hành được một nửa thì bỗng nhiên…

. . . . . . .

Cái gì? Yêu cầu bạn thuê phòng chung nhất định phải là dị tính luyến? ( ̄_ ̄|||)
Cái đậu… Nhìn ông đây rất giống GAY sao? (╰_╯)

[A few days later]

Làm sao giờ…
Chẳng lẽ… vấn đề thật là do mình sao…? QAQ

Đọc tiếp

[TCNT-Q2] 071. Lễ khai mạc

Lưu Xuyên tạm biệt Lê Huy rời khỏi tiệm cơm tây, trở lại ký túc xá không về phòng mình mà đi thẳng đến trước phòng 401 gõ cửa.

Ngô Trạch Văn mở cửa, thấy Lưu Xuyên liền hỏi “Xong chuyện rồi?”

Lưu Xuyên gật đầu “Ừm.”

Ngô Trạch Văn nói “Vừa tính nhắn tin cho anh.”

Lưu Xuyên nói “Cậu tính đi tiệm Net xem lễ khai mạc đúng không?”

Ngô Trạch Văn kinh ngạc “Làm sao anh biết?”

Lưu Xuyên mỉm cười nói “Đoán thôi, máy tính của cậu bị hỏng, một mình cậu ở trong phòng chắc chắn là buồn chán rồi. Tối nay lại diễn ra lễ khai mạc mùa giải lần thứ mười, kiểu gì chẳng muốn đi xem thử?”

Ngô Trạch Văn gật đầu “Đúng vậy.”

Lưu Xuyên nói “Vậy đi thôi, tôi cũng đi luôn.”

Đọc tiếp