Day: 27/07/2015

[TCNT-Q3] 096. Rương phần thưởng

Đánh xong Trưởng lão Thiên Chu, Lưu Xuyên lại lập kênh chatvoice cá nhân lôi kéo cả đám đội hữu vào.

Cá vừa vào liền hưng phấn lên tiếng nói “Tới giờ tui vẫn không dám tin là chúng ta thành công đoạt được boss thế giới! Tui còn được tặng một cái rương bạc nữa nè, mở ra được một món trang bị tím 40 đúng phái Nga My cầm luôn, nhưng mà là y phục, món này tui có rồi!”

Thanh Phong Đạo Trưởng nói “Cá lát nữa giao dịch món đó sang đây, tôi treo lên cửa hàng bán.”

Tần Dạ nghe vậy nghi hoặc “Rương gì thế?”

Lý Tưởng lập tức giải thích “Ai tham gia hoạt động đánh boss thế giới đều nhận được một phong thư cảm ơn của Minh Chủ Võ Lâm, đính kèm một cái rương thưởng, mở ra ngẫu nhiên nhận được các loại vật phẩm, Dạ Dạ anh lại Tín Sử xem thử coi.”

Đọc tiếp

[CNDLB] Chương 36. Đằng lão bái sư

Thẩm Thu Thạch để ý thấy Nhậm Sinh có vẻ ủ dột mất tinh thần, vừa ra khỏi hội trường lập tức hỏi han “A Nhậm, làm sao vậy? Cảm thấy không vui?”

“Tên Komaz kia có ý đồ với Lăng Vũ!” Nhậm Sinh bất mãn nói, lại lôi máy tính cầm tay ra nhìn nhìn nói “Rất nhiều người có ý đồ với Lăng Vũ!”

Lúc trước nghe người ta nói thích Triệu Lăng Vũ thế này thế kia cậu cũng không nghĩ nhiều, thậm chí còn cảm thấy rất vui vẻ thơm lây, nhưng mới nãy những lời của đám người kia như tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến cậu đột nhiên nghĩ đến những người này trong lòng đều đang “mơ ước” Triệu Lăng Vũ.

Nếu có thể giấu Triệu Lăng Vũ ở nhà không cho ai nhìn thấy thì hay biết mấy… Không được, bây giờ làm vậy sợ là cũng đã trễ mất rồi, ai ai cũng đều biết Triệu Lăng Vũ…

Đọc tiếp

[BTTPKBBCLSG] 006, Gà hầm nấm hương

Lúc Tô Bân xuất ngoại thì smartphone vẫn còn chưa được phổ biến, cho nên khi cậu phát hiện mình đang đứng trên một đoạn đường xa lạ, trong lòng thật sự có hơi lo lắng.

Nhưng có câu nói như thế nào ấy nhỉ… À, “lạc đường là cách tốt nhất để hiểu hơn về một thành phố…”

Tô Bân đột nhiên nghĩ, thôi cứ như vậy mà đi tiếp đi, chỉ cần đúng hướng thì nhất định có thể trở về, nói không chừng đi một đường như vậy mình sẽ có cơ hội gặp gỡ vài loại “cảnh sắc bất đồng” cũng nên…

Chứng bệnh văn nghệ từng cơn lại phát tác khiến Tô Bân nhanh chóng bình tĩnh trở lại, một bên ôm theo mộng đẹp “Kiếm việc làm thêm phát tài làm giàu cưới Trần Tiểu Điềm đi lên đỉnh núi nhân sinh”, một bên tâm tình sung sướng đặt chân bước lên “chuyến lữ trình xa lạ”… Nhưng sự thật cay đắng lại nói cho cậu biết, cậu không những không thể trở về đoạn đường quen thuộc, ngược lại càng đi càng cảm thấy xa lạ!

T-Tại sao.. bên cạnh càng lúc càng vắng người vậy?

Đọc tiếp