Day: 28/08/2015

[TCNT-Q4] 141. Lần đầu vào cạnh kỹ trường (hạ)

Lưu Xuyên vô cùng kiên nhẫn đóng vai huấn luyện viên của cả đội, bỏ ra cả giờ để giải thích tất tần tật về các vấn đề tính toán thời gian, kỹ xảo chọn vị trí đứng cùng với các điểm cần chú ý trong đoàn chiến. Một đám ai cũng chăm chú lắng nghe, quả thật nghiệm ra được rất nhiều thứ bổ ích, hơn nữa sau khi nghe huấn luyện viên giảng giải, đều có cảm giác trước giờ mình đánh cạnh kỹ trường quả thực không khác gì con gà…

Thật ra cũng không thể trách bọn họ được, Lưu Xuyên là tuyển thủ chuyên nghiệp, kiêm chuẩn đội trưởng của một chiến đội mạnh như Hoa Hạ. Còn bọn họ chỉ là những cao thủ nghiệp dư chưa trải qua bất kỳ huấn luyện chính quy nào. Những thứ như là 30 giây đến trung gian, tính toán thời gian hồi sinh vân vân, đa số đều là những tiểu tiết mà bình thường bọn họ ít khi chú ý đến, khái niệm thi đấu xếp hạng của bọn họ là ôm đoàn khai chiến, đánh thắng thì đi đoạt kỳ, đánh không thắng thì về điểm hồi sinh sống lại đánh tiếp.

Hiện tại nghe Lưu Xuyên giải thích cả đống thứ chuyên nghiệp như vậy, trong lòng ai nấy đều bội phục.

Đọc tiếp

[TCNT-Q4] 140. Lần đầu vào cạnh kỹ trường (thượng)

Tiêu Lâm không biết cái người đang pk với mình này chính là sư phụ của Lộc Tường. Đừng nói là bản thân cô, ngay cả đại thần Lộc Tường mà cô yêu thích nhất cũng chưa chắc đã là đối thủ của Lưu Xuyên. Nhưng bị một tên trang bị rác rưởi đánh bại như vậy, trong lòng Tiêu Lâm tự nhiên là không phục, điều khiển Cái Bang lồm cồm bò dậy, nói “Đánh lại đi.”

“Ngay cả vì sao thua cũng không biết, vẫn là bỏ cuộc đi cô gái.” Lưu Xuyên cười khẽ, lại quay sang nói “Chu Học Hải, cậu qua đây thử xem.”

Đọc tiếp

[BTTPKBBCLSG] 014. Cập nhật tam quan

Hai người được phục vụ viên hướng dẫn vào chỗ ngồi, vừa vặn chính diện với Trình Ngang bàn bên cạnh.

Đối phương vừa nhìn thấy Tôn Dục Kiệt cùng Tô Bân, vẻ mặt lập tức biến sắc… Mãi cho đến lúc hai người an vị vào chỗ, phục vụ cũng đưa menu cho bọn họ, Trình Ngang vẫn nhìn chằm chằm không chuyển mắt, cả gương mặt âm u mây đen…

Tô Bân liếc qua nhìn Tôn Dục Kiệt cũng tái mét cả gương mặt, trong lòng thầm nghĩ… Rốt cuộc là làm sao đây? Hai người này thực sự có mâu thuẫn sao? Nhưng sao mỗi lần Tôn Dục Kiệt nhắc tới Trình Ngang đều là mặt mày tươi rói, tới lúc đụng mặt nhau lại chỉ muốn ẩn thân trốn tránh? Chẳng lẽ… mâu thuẫn giữa hai người này là đơn phương một phía—— là Trình Ngang có ý kiến với Tôn Dục Kiệt?

Thôi kệ đi, không nghĩ nữa! Tô Bân cố gắng phớt lờ bầu không khí xấu hổ, ra vẻ trấn định nói “Tiểu Kiệt, muốn uống gì không?”

Đọc tiếp