Day: 21/09/2015

[TCNT-Q4] 173. Tết Âm Lịch (2)

Giải T.G.A rất nhanh liền đến hồi kết thúc, so với hai vòng tuần hoàn phải đánh liên tục ba tháng trong giải thường quy của Liên Minh mà nói thì các giải đấu quá độ như thế này đều rất ngắn, đánh khoảng hai tuần liền chấm dứt, cũng không tạo ra sóng to gió lớn gì đối với giới chuyên nghiệp Võ Lâm, rất nhiều đội trưởng thậm chí còn không thèm để ý tới thành tích của giải T.G.A, mục đích chủ yếu của họ chỉ là mang đám tân nhân học hỏi kinh nghiệm mà thôi.

Các phóng viên thì ngược lại tỏ ra khá hứng thú đối với các gương mặt mới xuất hiện, tạp chí eSports đặc biệt làm một kỳ chuyên đề để đưa tin về các ngôi sao mới lần đầu lên sàn đấu trong giải T.G.A lần này.

Người nổi bật nhất không thể nghi ngờ chính là Trần Tiểu Bắc của chiến đội Thất Tinh Thảo, Lăng Đông của chiến đội Hoa Hạ cùng Hồ Bân của Lạc Hoa Từ, vân vân…

Đọc tiếp

[BTTPKBBCLSG] 023. Ín-tờ-rét-tinh

Công việc dắt chó đi dạo này xem như đổi mới quan niệm của Tô Bân về công tác làm thêm dành cho sinh viên. Nhưng mà đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới lại phát hiện thật sự không có nhiều công việc cho cậu lựa chọn, cho nên Tô Bân quyết định thử một lần xem thế nào, viết một bộ lý lịch đơn giản gửi đến email liên lạc ghi trên thông báo tuyển dụng.

Làm xong, cậu lại gửi lý lịch cho một phần việc làm thêm có tính chất một lần duy nhất, việc làm này cơ hồ là không có bất cứ yêu cầu nào, chỉ cần cuối tuần có thời gian, có tay chân, có thể lao động—— nhặt rác.

Đọc tiếp

[TCNT-Q4] 172. Tết Âm Lịch (1)

Xác định việc trang trí hoàn tất, ngay đêm đó Lưu Xuyên bảo Ngô Trạch Văn thanh toán chốt khoản cho công ty trang trí bên Trường Sa, sau đó lại nhắn cho cậu cái tin khác “Đưa chứng minh cho tôi, sẵn đặt vé máy bay luôn, hai chúng ta đi Trường Sa một chuyến.”

Bởi vì làm tài vụ tổng quản nên phải đi theo Lưu Xuyên, rất có cảm giác như đang “đi công tác với boss”.

Lưu Xuyên đặt vé chuyến bay hai ngày sau, tới hôm đó cũng nhờ Lưu Hiểu Mông lái xe chở hai người đến sân bay. Phùng Đan đúng lúc đang ở trong phòng bếp, nhìn ra thấy lại là chiếc ô-tô màu bạc đứng ở cổng khu, bà khẽ mỉm cười quay đầu gọi Ngô Trạch Văn “Bạn con đến rước kìa, đi đi, nhớ chú ý an toàn.”

Ngô Trạch Văn gật đầu, mở cửa đi xuống.

Đọc tiếp