Day: 22/09/2015

[TCNT-Q4] 175. Tết Âm Lịch (4)

Lưu Xuyên trở về phòng của mình, lấy điện thoại nhắn tin group cho đám bạn trong danh bạ : Chúc bạn cùng gia đình người thân năm mới vui vẻ, mọi chuyện suôn sẻ : )

Lúc này mới mười hai giờ rưỡi, đa số đám thanh niên trẻ tuổi không ai đi ngủ vào cái giờ này, đặc biệt là năm mới. Lưu Xuyên vừa gửi đi tin nhắn lập tức nhận được cả đống tin trả lời lại, đa số cũng là chúc năm mới vui vẻ, hoặc là chúc mừng phát tài vân vân, cũng có vài người tỏ ra khá là “đặc biệt”——

Đọc tiếp

[BTTPKBBCLSG] 024. Có làm cậu đau không

Ngay lúc còn đúng năm phút nữa là đến thời gian tập họp đã thông báo thì Trình Ngang xuất hiện, mang theo nụ cười ấm áp trên môi tự mình giới thiệu với các thành viên trong tổ, thoạt nhìn không có một chút kiêu căng ngạo mạn nào khiến Tô Bân cực kỳ nghi hoặc, rõ ràng lúc trước đối với mình còn bày ra một bộ mình thiếu nợ anh ta hai ba tỷ… Sao giờ lại như biến thành người khác rồi!

Trình Ngang giới thiệu bản thân xong lại bảo các tổ viên tự giới thiệu để lẫn nhau quen thuộc.

Tô Bân vừa mới bị người nước ngoài “ín-tờ-rét-tinh” tên tiếng Trung phiên âm của mình, nhất thời cảm giác có chút nhoi nhói trong trym, cho nên cậu tranh thủ trước khi đám người nước ngoài tò mò dò hỏi về tên tiếng Trung của mình báo ra tên tiếng Anh của mình, sau đó lại nhấn mạnh “Mọi người gọi tui Michael là được.”

Đọc tiếp

[TCNT-Q4] 174. Tết Âm Lịch (3)

Hai người cùng nhau vào nhà, Lưu Xuyên tìm cho Dương Kiếm đôi dép lê thay vào, Dương Kiếm cầm theo quà tết bước vào trong nói “Ông nội, bà nội, cô hai, dượng hai, con chúc mọi người năm mới vui vẻ.”

Dương Thu Ninh khẽ mỉm cười, nói “Dương Kiếm đến rồi à, mới nãy ba con vừa gọi điện thoại cho cô bảo năm nay để con đến ăn cơm tất niên với bên này, mau mau ngồi xuống đi.”

Dương Kiếm gật đầu, bước lại ngồi vào chỗ ngồi, Lưu Hiểu Mông lập tức nhanh nhẹn chạy đi lấy bát đũa cho cậu chàng.

Dương Sinh Dân chăm chú nhìn đứa cháu nhỏ nhất của mình, nói “Một năm không gặp mà đứa nhỏ này cứ như hoàn toàn thay đổi?”

Dương Kiếm xấu hổ đến không biết phải nói cái gì.

Đọc tiếp