Month: Tháng Sáu 2020

[MM] Chương 13: Làn váy nữ sinh (01)

***

Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức reo vang, lần đầu tiên trong đầu Lâm Mộ nảy sinh ý muốn trốn học, đặc biệt là sau khi Lâm Triều biết được cậu vẫn chưa chịu “thú tội” với Lục Nhung, kéo tới kéo lui lại hai ngày trôi qua.

Lâm Mộ miệng cắn lát bánh mì sandwich, ngày thường vì phải đi học nên cả hai chị em họ đều phải thức dậy lúc sáu giờ, Lâm Yến Lai làm bữa sáng trong phòng bếp, Lâm Triều ngồi trên bàn ăn, hướng về em trai mình ra dấu thủ ngữ nghiêm khắc phê bình:【Mi đúng là tên nhóc lừa đảo!】

Lâm Mộ phiền muộn không đáp lại, tự biết mình đuối lý, cầm lấy một miếng sandwich phết mứt trái cây lên đưa cho Lâm Triều:【Đừng mắng nữa, ăn sáng trước đi.】

Lâm Triều tranh thủ vừa ăn vừa mắng:【Sớm muộn gì cũng có ngày mi gây phiền toái lớn cho xem, đừng có mong chị sẽ giúp mi đổ vỏ!】

“Đổ gì cơ?” Lâm Yến Lai bưng trên tay trứng chiên bước đến, hỏi Lâm Mộ “Lại trêu chọc chị con gì đấy?”

Lâm Mộ suýt chút nữa trợn trắng cả mắt “Ai dám chọc bà ấy.”

Bưng lên ly sữa tu vội một hơi, liền ra dấu thủ ngữ nói với Lâm Triều cùng Lâm Yến Lai:【 Đi trước ha, sáng nay có tiết đọc buổi sáng. 】

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (04) : Trực giác của người “cong”

* * *

Đối với lời của cô nàng mắt kính, cả Mục Dịch Nhiên, Kha Tầm, Vệ Đông lẫn Tần Tứ đều không ai tỏ vẻ phản đối.

Tần Tứ nhìn về phía cô nàng mắt kính khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa hiền hậu lại vô cùng bình tĩnh “Cũng được, nhưng có mấy lời tôi muốn báo trước. Mặc dù có từng vào tranh, xem như có kinh nghiệm, nhưng chúng tôi cũng không cam đoan có thể sống qua đêm nay. Hi vọng các người hiểu được một điều, sức mạnh của những thứ trong tranh không phải chỉ cần dựa vào gan lớn hay sức khỏe là có thể đối kháng, đại đa số thời điểm có thể sống sót hay không đều là dựa vào may mắn. Đám chúng tôi nhiều nhất chỉ có thể truyền lại cho mọi người về kinh nghiệm đã trải qua trước đó, chứ còn muốn chúng tôi bảo vệ các người, thật sự rất làm khó người khác.

Cô nàng mắt kính vội vàng run rẩy nói “Dù là vậy cũng rất cảm ơn các anh!”

Tần Tứ lại nhìn các người mới còn lại “Vậy các người muốn cùng ai?”

Mã Chấn Hoa hô to ngắt lời “Tôi—— tôi không phải người mới nhưng… tôi không biết! Tôi không biết gì hết, không hiểu cái gì hết, trong nhà tôi còn có con thơ, tôi không muốn chết, tôi muốn theo anh ta——” vừa nói vừa chỉ vào Mục Dịch Nhiên.

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (03) : “Người mới” khó lường

* * *

Tần Tứ đứng dậy bước đến, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Kha Tầm, trong thanh âm thuần phác cũng không khỏi xen lẫn rét lạnh “Chúng ta cố gắng giúp đỡ bọn họ vậy.”

Vệ Đông kéo tay nải đeo trên vai ——ban đầu vốn là cái ba-lô mà hắn đeo theo đi vào phòng triển lãm, vào tranh nó liền biến thành tay nải vải bố.

Trong ba-lô có mang theo khô bò, chocolate, xúc xích với năm gói mì ăn liền, Vệ Đông thấy đứa bé kia vẻ mặt sợ hãi liền tính dùng chocolate an ủi cậu bé, nào ngờ vừa mở tay nải ra dòm vào một cái liền choáng váng cả người, mì gói biến thành mì nát, chocolate biến thành một đống cứng cứng màu vàng, khô bò với lạp xưởng biến trở về trạng thái thịt tươi, một đống tả tơi bầy nhầy lẫn vào nhau.

“Cái đậu, nó thành cái giống gì thế này!” Vệ Đông tức đến xanh người, moi ra đống vàng vàng cứng cứng có vẻ như từng là chocolate cầm trên tay trợn to mắt nhìn.

“Thoạt nhìn có vẻ giống pho-mát.” Tần Tứ nói.

“Pho-mát?” Vệ Đông đực cả mặt “Mì gói thành mì nát, thịt sơ chế thành thịt tươi, hai cái này có miễn cưỡng giải thích được, nhưng chocolate biến thành pho-mát? Giải thích kiểu quái đản nào giờ?”

Kha Tầm sờ soạng trên người lấy điện thoại ra, bấm màn hình sáng lên nhìn thử, quả nhiên, điện thoại chỉ còn lại chức năng xem giờ cùng chiếu sáng giống hệt lần trước.

“Có lẽ là thoái hóa đi.” Cậu nói với Vệ Đông, lại quay sang hỏi Tần Tứ “Mục Dịch Nhiên vẫn chưa đến?”

Tần Tứ lắc đầu.

Đọc tiếp

[MM] Chương 12: Thiếu niên nho nhỏ (04)

***

Thật ra Lâm Triều với Lục Nhung có nói được với nhau mấy câu đâu, thủ ngữ của Lục Nhung không thuần thục lắm, chỉ có thể múa may mấy câu đơn giản, đại khái hỏi Lâm Triều cuối tuần có tham gia hoạt động của khu không.

【Chắc là sẽ đi.】 Lâm Triều ra dấu trả lời.

Lục Nhung suy nghĩ, lại đưa tay ra dấu:【Em trai của cậu có đi không?】

Lâm Triều mở to mắt, khẽ khẽ lắc lư ngón tay:【Không chắc nữa.】

Lục Nhung cụp mi mắt, không đoán ra được cậu đang nghĩ cái gì, Mỹ Mỹ đứng ở cửa như vậy cũng hơi chắn đường, Lục Nhung cuối cùng ra dấu nói:【Vậy tớ đi trước.】

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (02) : Corgi x Mooney

* * *

Kha Tầm kéo di động xa ra khỏi tai, khẽ cười nói vào loa thoại một câu “Vậy hẹn gặp lại ở bức tranh sau.”

Như vậy sẽ không phải nghe thấy đối phương nói lời tạm biệt.

Vừa cúp điện thoại, Mục Dịch Nhiên liền nhận được tin nhắn từ Kha Tầm, là số WeChat của đối phương, lại không kèm theo địa chỉ nhà cậu ta.

Rõ ràng là vì muốn add WeChat với hắn.

Mục Dịch Nhiên lạnh mặt nhìn chằm chằm dãy số kia cả buổi, cuối cùng dù không muốn nhưng vẫn phải add đối phương.

Avatar của đối phương là hình con mắt, chính là ánh mắt của Kha Tầm, trắng đen rõ ràng, giống như mang theo vẻ cười, khóe mắt cùng đuôi mắt cong cụp rõ ràng, trong đồng tử giống như có cái gì đó, thử zoom to ra thì kia là bốn chữ : Nhìn cái gì đó.

Mục Dịch Nhiên “…”

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (01) : Nhị bức vs Bá đạo

* * *

Lúc Kha Tầm tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Mục Dịch Nhiên đang dùng di động gọi điện thoại, giọng nói rất khẽ, hơn nữa còn bằng tiếng Anh.

Kha Tầm tránh về phòng ngủ, giũ chăn mền gối trên giường cho ngay ngắn đàng hoàng sau đó mới cầm di động trở lại phòng khách, thấy Mục Dịch Nhiên vẫn chưa gọi điện thoại xong, liền hướng đối phương ra dấu ý bảo mình ra ngoài một chút.

Kha Tầm mang theo túi giặt chứa áo sơ-mi cùng áo vest của Mục Dịch Nhiên, trước đưa đến tiệm giặt ủi, sau đó mới ghé siêu thị ở gần nhà, trên đường đi nhận được điện thoại từ Vệ Đông.

Vệ Đông “Đâu đó?”

Kha Tầm “Mua áo…”

Vệ Đông “Cái đệt! Thần tốc dữ vậy, mới đó mà đã “gặt” được rồi!?”

Đọc tiếp

[MM] Chương 11: Thiếu niên nho nhỏ (03)

***

Dưới ánh mặt trời chói chang, các lớp khối 10 xếp thành hàng lục tục đi theo đội hình băng ngang qua khán đài chủ tịch, Lục Nhung đứng ở cuối hàng lớp A5, thỉnh thoảng lo lắng quay đầu nhìn về phía khán đài gần đó, là chỗ Trần Mỹ Hoa đang ngồi, bên cạnh là cô chủ nhiệm.

Lâm Mộ toàn bộ chú ý đều đặt trên người Lục Nhung, Tào Trạm ngồi bên cạnh kể lại chuyện Tưởng Thiên Hà ức hiếp mình thế nào, Lâm Mộ vừa nghe vừa nhìn chằm chằm hàng cuối đội hình của lớp 10A5.

“Bước nghiêm—— Bước!” Phụ trách dẫn đầu của lớp A5 vung cao cờ trên tay, các học sinh xoay hướng về phía khán đài nghiêm chào.

Tào Trạm tùy theo âm thanh trong sân cất cao giọng: “Tưởng Thiên Hà mắng tớ là ngốc đần!”

Lâm Mộ vừa nhìn chăm chăm gương mặt của Lục Nhung thấp thoáng dưới vành nón, vừa tranh thủ hỏi lại: “Cậu nói gì?”

Tào Trạm thành thật trả lời: “Tớ bảo tớ gọi là Mê Mang.”

Nữ sinh cầm cờ phía dưới lại hô: “Kính—— chào!”

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (22) : HƆTid A mA I

* * *

“Đệt!” Vệ Đông vung tay ném tấm vé vào cửa xuống đất, dùng chân dẫm đạp mấy cái “Tôi có thể xé nó hay đốt nó được không!? Được không?”

Tần bác sĩ hơi lắc đầu “Hậu quả của việc phá hủy nó chính là sẽ mất mạng trong thế giới thật, hơn nữa sẽ chết đi bằng cách thức vô cùng thê thảm hoặc là thống khổ đến chịu không nổi.”

Vệ Đông cúi người nhặt tấm vé lên, bật cười một tiếng “Ha ha”, tràn đầy tuyệt vọng lại bất đắc dĩ đến cùng cực.

Kha Tầm nhét tấm vé vào túi quần, ngước mắt nhìn Mục Dịch Nhiên.

Sau đó mới phát hiện, đại lão lúc này nửa người trên mặc áo vest âu phục thẳng thớm lại tao nhã hết sức, nhưng nửa người dưới lại chỉ có mỗi cái quần boxer.

Kha Tầm “…” Phải rồi, trước lúc rời khỏi tranh mình đã lột quần người ta…

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (21) : Rời tranh

* * *

Chỉ thấy ba gốc hòe cách đó không xa ở sau lưng họ, toàn bộ mặt quỷ lúc này đã bóc rời hẳn khỏi thân cây, lúc nhúc trăm ngàn cái đầu quỷ với mặt mũi dữ tợn rúm ró chen nhau lao về phía đám người bọn họ, sau lưng chúng là đám tóc đan xen dây thành một đống rối loạn thoạt nhìn giống như bùi tóc lại như sương mù lượn lờ ma quái, mấy cái đầu quỷ lao ra chậm lúc ẩn lúc hiện xen giữa đám tóc dính bết, ngũ quan trên gương mặt thảm đạm của chúng rạn vỡ nứt tung lại hung bạo toác ra, giống như chỉ hận không thể ngay lập tức nhào đến đám người phía trước để mà cắn xé, để mà nhai thịt uống máu.

Ông chủ bán bánh rán cùng Mã Chấn Hoa bị dọa đến nhũn cả người, lê lết nửa ngày cũng không đứng dậy nổi, sợ đến nỗi gan mật như muốn vỡ ra, tiểu tiện cũng không thể khống chế.

Kha Tầm quay đầu, bước trở lại níu lấy ông chủ chạy đi.

Cậu không đủ khả năng giúp đỡ hai người, bởi vì lúc trước còn đi học thường hay huấn luyện đeo vật nặng chạy bộ, nên chỉ có thể tối đa mang theo một người trưởng thành chạy đi mà thôi.

Thấy Vệ Đông toan trở lại tính kéo Mã Chấn Hoa, Kha Tầm lập tức mắng hắn “Mày nhắm kéo nổi không!? Tự lượng sức mình cái, lo mà chạy đi!”

Vệ Đông lập tức quay đầu chạy như điên về phía trước, ngược lại Mục Dịch Nhiên nhìn Kha Tầm một cái, cũng trở về túm lấy Mã Chân Hoa đang bẹp người dưới đất.

Đọc tiếp

[MM] Chương 10: Thiếu niên nho nhỏ (02)

***

Lâm Triều “nghe được” sự tích lại lo chuyện bao đồng của em trai mình thông qua lời của Tào Trạm.

Tào Trạm không biết ra dấu thủ ngữ, chỉ có thể viết cho Lâm Triều xem, chữ viết của cậu hơi cẩu thả, hơn nữa viết cũng không rõ ràng lắm, nhưng xem một lát vẫn có thể hiểu được.

“An Cẩm Thành cũng có giúp một tay.” Tào Trạm nhớ tới đâu viết tới đó “Cô Sở cũng góp mặt.”

Lâm Triều lấy bút viết: “Còn gì khác không?”

Tào Trạm viết tiếp: “Cô Sở khen ngợi hai người bọn họ, với một học sinh mới nữa.”

Lâm Triều tính ra cũng có “nghe” loáng thoáng về cô bé học sinh mới Lý Tử, cả “cô bé chân thép” Mạc Hiểu Hiểu nữa.

“Cái bạn Lục Nhung ấy,” Tào Trạm đưa tay quơ quơ trên đỉnh đầu của mình, vẻ mặt tỏ ra cực kỳ hâm mộ, thật lòng nói “Cao ơi là cao!”

Đọc tiếp