Day: 12/06/2020

[Họa phố] Bạch sự (5) : Tang lễ

* * *

Bóng tối cùng tĩnh mịch luôn khiến cho người ta cảm thấy xao động bất an.

Kha Tầm trong lòng lo lắng Vệ Đông, suy nghĩ một lát, quay sang cạnh hỏi Mục Dịch Nhiên: “Giả sử bây giờ tôi đi qua bên phòng củi nhìn xem một cái thì có sao không?”

Chờ một lúc lâu, mới nghe giọng của Mục Dịch Nhiên vang lên: “Có sao hay không tôi không xác định, nhưng có một điều tôi biết rõ, kẻ chạy loạn cuối cùng mà tôi nhìn thấy ở bức tranh trước, chết đến còn lại mỗi thiên linh cái.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (4) : Linh đường

* * *

Giọng nói của Mục Dịch Nhiên lạnh nhạt nhưng giàu có cảm xúc, âm sắc sâu thẳm mà êm tai, mang theo mát lạnh lại tràn ngập hồi âm. Kha Tầm cảm giác được bản thân mình là nam nhân mà nghe được giọng nói này, lỗ tai cũng muốn mang thai.

“Không ai biết được toàn bộ sự kiện này rốt cuộc là như thế nào. Tất cả mọi người đều bị tranh hút vào, nơi mà cậu đang tồn tại, chính là thế giới được vẽ ra trong tranh. Muốn rời khỏi thế giới này chỉ có một cách duy nhất, chính là tìm được “chữ ký”, hơn nữa còn phải đảm bảo bản thân mình vẫn luôn sống sót.” Ngữ khí của Mục Dịch Nhiên vẫn luôn bình thản, giống như không có chút hốt hoảng nào đối với tình cảnh hiện tại.

“Chữ ký là cái gì? Làm sao tìm ra được?” Kha Tầm hỏi.

“Là chữ ký của tác giả bức tranh.” Mục Dịch Nhiên đáp “Một số họa sĩ có thói quen ký tên hoặc chữ cái viết tắt đại biểu cho tên mình trên tranh, giả như là quốc họa, chúng ta phải tìm có thể là ấn chương. Chỉ khi nào tìm ra được chữ ký hoặc ấn chương của tác giả, chúng ta mới có thể thoát khỏi thế giới trong tranh này.”

“Nghe sao mà trừu tượng quá vậy, chạy khắp thế giới tìm ra một chữ ký, có khác gì đáy biển mò kim đâu?” Vệ Đông đứng cạnh xen mồm “Lỡ đâu chữ ký này được ký ở trên miếng ngói nóc nhà nào thì sao? Chẳng lẽ chúng ta phải chạy đi tìm toàn bộ nóc nhà tìm từng cái mái ngói?”

“Nơi chữ ký tồn tại sẽ có liên hệ mật thiết với nội dung trong tranh, chỉ cần phân tích hiểu được tranh, thu hoạch manh mối, sẽ có thể tìm ra được chữ ký.” Mục Dịch Nhiên nói.

“…Kiểu này là tìm năm rưỡi cũng không biết ra được không.” Vệ Đông vẻ mặt dại ra.

Mục Dịch Nhiên thản nhiên nhìn hắn một cái: “Trong bảy ngày không tìm ra được, mọi người đều sẽ chết.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (3) : Lão già

* * *

Kha Tầm nghĩ, trong tình huống mà trước mắt bản thân hoàn toàn chẳng biết gì, biện pháp duy nhất chính là bám dính không tha đi theo một người trong đám đông, sau đó tùy theo hoàn cảnh mà hành động.

Mà thông qua việc quan sát nãy giờ đối với đám người kia, Kha Tầm cảm giác được nam nhân đẹp trai lãnh đạm này có vẻ như đáng tin cậy hơn so với những người khác, cho nên, liền chọn hắn.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, ba người đến sau cũng chọn đi theo mọi người, bọn họ vẻ mặt sợ hãi lại liên thanh mắng chửi. Thực ra thì bọn họ cũng còn lựa chọn nào khác đâu, trước mặt ngoại trừ thôn trang nhỏ này, bốn bề đều là đất hoang, bọn họ không theo mọi người vào thôn thì đi đâu bây giờ?

Huống hồ gì nhân loại đa phần đều có tâm lý bầy đàn, đối với tình trạng quỷ dị lại khó lý giải này, hầu hết đều sẽ lựa chọn đoàn kết để tăng thêm can đảm.

Một đám mười ba người, mỗi người một tâm tư cùng nhau bước vào thôn trang nhỏ quỷ dị.

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (2) : Mười ba người

* * *

Hai người vẻ mặt tràn ngập cảnh giác bước về phía thôn trang nhỏ ở phía trước.

Thị lực của Kha Tầm vốn rất tốt, nhưng mà thôn trang xa xa trước mặt nhìn mãi vẫn là một mảnh mơ hồ, chỉ trông được hình dạng đại khái, giống như là một bức ảnh chụp có độ phân giải quá thấp, hoặc là một tấm tranh vẽ quá mức xưa cũ.

“Mày nói xem chuyện quái gì đang diễn ra thế này…” Vệ Đông cả người run rẩy đi bên cạnh Kha Tầm, mở miệng lảm nhảm giống như muốn giảm bớt cảm giác sợ hãi trong lòng, ánh mắt không ngừng nhìn hai bên, “Thực sự không phải đang mơ sao? Mày ơi có khi nào tụi mình bị xuyên đi đâu đó không? Hay là, hay là trong lúc vô ý lạc vào không gian song song gì gì đó? Tao với mày còn có thể trở về được không, mày nói xem?”

“Suỵt, bé cái mồm lại coi.” Kha Tầm nhỏ giọng “Gặp phải tình huống càng không rõ ràng lại càng phải bình tĩnh, mày coi phim kinh dị rồi mà méo học được sao.”

“Cái đậu má tại sao lại là phim kinh dị, mày đừng hù tao chứ!” Vệ Đông không dám to tiếng nữa, cố ép giọng xuống thật nhỏ.

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (1) : Vào tranh

* * *

Sau này mỗi lần nhớ lại, Kha Tầm đều cảm giác ngày hôm đó, bắt đầu từ lúc bước ra khỏi cửa, mọi thứ xung quanh cậu đều toát lên vẻ quỷ dị.

Đầu tiên là khung cửa sổ tầng mười ba của hộ gia đình nào đó, cánh cửa sổ mở toang, hai tấm mành vải màu xám trắng treo lủng lẳng, từ dưới lầu nhìn lên thoạt trông như hai tấm trướng (*).

Ngay lúc Kha Tầm ngước đầu nhìn lên, phảng phất như thấy được trên cửa sổ đang có ai đó cũng đang đứng nhìn mình, nhưng bởi vì góc độ nên Kha Tầm nhìn không rõ lắm.

Toàn thân người nọ đều chìm trong bóng tối, chỉ có gương mặt xám trắng loáng thoáng ẩn hiện sau khung cửa sổ, trầm mặc bất động, phối hợp với khung cửa màu đen cùng hai tấm mành vải xám trắng, nhìn không khác gì một tấm di ảnh trắng đen.

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (02)

Bước khỏi đồn cảnh sát nhỏ hẹp chật chội, không gian rộng thoáng giống như sống lại, dồn nén cảm giác áp bách nặng nề lên hai cá thể tồn tại duy nhất nơi đây.

Dịch A Lam một lần nữa cảm giác được áp lực cùng khủng hoảng khôn cùng.

Hai người đi bộ về phía bệnh viện, giữa tiếng bước chân thưa thớt, cảm xúc của Dịch A Lam trở nên xao động, cậu bắt đầu mở miệng lải nhải “Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ không ra mọi chuyện là như thế nào, thật sự khó hiểu vô cùng, cứ tưởng là mình ngủ mơ chưa tỉnh. Vừa thức dậy liền thấy thế giới đột nhiên biến thành như vậy, xung quanh không thấy một bóng người, gọi 119, 110 cũng không ai nghe, lúc đầu tôi nghĩ là khủng bố tập kích, nhưng đến khi nhìn thấy mấy chiếc xe trống rỗng quỷ dị trên đường, tôi lại nghĩ phần tử khủng bố nào mà làm được như vậy. Tôi lo cho mẹ tôi quá, giờ nghĩ lại cũng không biết mình làm sao mà từ nhà đi được đến đây.”

Chu Yến An hơi khựng lại một chút, đưa tay vỗ vai Dịch A Lam như muốn trấn an, bàn tay của anh to lớn, lực vỗ không nặng cũng không nhẹ.

Dịch A Lam cả người suy sụp, đưa tay chà mặt “Xin lỗi, là tôi khẩn trương quá.”

Đọc tiếp