[Họa phố] Bạch sự (4) : Linh đường

* * *

Giọng nói của Mục Dịch Nhiên lạnh nhạt nhưng giàu có cảm xúc, âm sắc sâu thẳm mà êm tai, mang theo mát lạnh lại tràn ngập hồi âm. Kha Tầm cảm giác được bản thân mình là nam nhân mà nghe được giọng nói này, lỗ tai cũng muốn mang thai.

“Không ai biết được toàn bộ sự kiện này rốt cuộc là như thế nào. Tất cả mọi người đều bị tranh hút vào, nơi mà cậu đang tồn tại, chính là thế giới được vẽ ra trong tranh. Muốn rời khỏi thế giới này chỉ có một cách duy nhất, chính là tìm được “chữ ký”, hơn nữa còn phải đảm bảo bản thân mình vẫn luôn sống sót.” Ngữ khí của Mục Dịch Nhiên vẫn luôn bình thản, giống như không có chút hốt hoảng nào đối với tình cảnh hiện tại.

“Chữ ký là cái gì? Làm sao tìm ra được?” Kha Tầm hỏi.

“Là chữ ký của tác giả bức tranh.” Mục Dịch Nhiên đáp “Một số họa sĩ có thói quen ký tên hoặc chữ cái viết tắt đại biểu cho tên mình trên tranh, giả như là quốc họa, chúng ta phải tìm có thể là ấn chương. Chỉ khi nào tìm ra được chữ ký hoặc ấn chương của tác giả, chúng ta mới có thể thoát khỏi thế giới trong tranh này.”

“Nghe sao mà trừu tượng quá vậy, chạy khắp thế giới tìm ra một chữ ký, có khác gì đáy biển mò kim đâu?” Vệ Đông đứng cạnh xen mồm “Lỡ đâu chữ ký này được ký ở trên miếng ngói nóc nhà nào thì sao? Chẳng lẽ chúng ta phải chạy đi tìm toàn bộ nóc nhà tìm từng cái mái ngói?”

“Nơi chữ ký tồn tại sẽ có liên hệ mật thiết với nội dung trong tranh, chỉ cần phân tích hiểu được tranh, thu hoạch manh mối, sẽ có thể tìm ra được chữ ký.” Mục Dịch Nhiên nói.

“…Kiểu này là tìm năm rưỡi cũng không biết ra được không.” Vệ Đông vẻ mặt dại ra.

Mục Dịch Nhiên thản nhiên nhìn hắn một cái: “Trong bảy ngày không tìm ra được, mọi người đều sẽ chết.”

“Đựu!” Cả Kha Tầm lẫn Vệ Đông nghe vậy khiếp sợ, “Thật không vậy!?”

“Tụi mày không tin thì cứ thử xem,” Gã tóc bím Lưu Vũ Phi đứng bên cạnh cười nhạo, “Trong bảy ngày này tụi mày cứ việc ngồi chơi không làm gì cả, để xem bảy ngày sau có chết không là biết ngay.”

“Khoan đã… là chết kiểu nào? Đột nhiên té lăn ra tắt thở hay là thế nào?” Vệ Đông hỏi tới cùng.

Lưu Vũ Phi toét miệng cười giống như một gã bệnh thần kinh: “Chết kiểu nào thì nhiều lắm, chỉ có mày không tưởng ra được thôi, chứ không có chết không được.”

“Tại—— tại sao lại như vậy…” Vệ Đông vẫn là khó có thể tin được.

“Là do nguyên nhân nào xuất hiện tình huống này?” Bản thân Kha Tầm cũng cảm thấy rất khó tin, “Là ai đặt ra quy tắc? Người nào có quyền quyết định sinh tử của chúng ta? Là ai có bản lĩnh quỷ dị như vậy, có thể kéo người sống đi vào tranh?”

Mục Dịch Nhiên liếc nhìn cậu một cái, lạnh nhạt nói: “Không biết.”

“Tui muốn về nhà… Tui không muốn chơi cái này… Tui chỉ là một người bình thường, tui chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi, tại sao chuyện này lại rơi vào đầu tui chứ!” Vệ Đông ôm đầu, cả người tràn ngập bối rối bất lực.

Càng là hiểu rõ, nhận thức được bản thân mình đang ở nơi nào, lại khiến sợ hãi càng thêm sâu, càng lo âu hoảng hốt hơn.

“Im đi!” Tâm trạng của Lưu Vũ Phi cũng rất kém cỏi, thấy Vệ Đông sợ hãi như vậy cũng khiến nỗi sợ mà hắn cố đè dưới đáy lòng bị lôi ra, “Mày im miệng cho tao! Muốn chết thì tự đi chết một mình, đừng liên lụy tới tao!”

Nói xong, hắn liền giật mình khẩn trương giống như một kẻ bệnh thần kinh hết nhìn trái lại nhìn phải, giống như đang e sợ sẽ đánh thức thứ gì đó ngủ say trong bóng tối.

Vệ Đông vội vàng im miệng, thấy đối phương bị mình làm sợ đến trắng bệch cả mặt mũi cũng không kềm được run lên, bắt chước theo hắn nhìn quanh quất, liền thấy được bóng đêm giống như càng lúc càng sâu, sương đêm mù mịt bao phủ cả thôn trang, xa xăm nơi hỗn độn mờ mịt giống như có thứ gì đó đang ngồi xổm chăm chú nhìn họ, chầm chậm há cái miệng đen ngòm ra.

Vệ Đông lập tức không dám hó hé nửa tiếng, đến cả hô hấp cũng cố ép thật nhẹ, ra sức nháy mắt với Kha Tầm.

Nhưng mà Kha Tầm lúc này căn bản không quan tâm đến hắn, vẫn đang nghiêng đầu nói chuyện với Mục Dịch Nhiên, muốn tìm hiểu càng nhiều tin tức.

“Những lời anh mới vừa nói ấy, là từ đâu mà biết được? Như chỉ có tìm ra được ký tên hoặc ấn chương mới có thể thoát ra ngoài, nếu trong bảy ngày tìm không thấy sẽ chết, là ai nói cho anh biết?”

Mục Dịch Nhiên không nhìn cậu, ánh mắt lãnh đạm điềm tĩnh nhìn thẳng vào màn sương mờ trước mặt: “Không ai nói cả, đây là bức tranh thứ ba tôi vào, manh mối nhặt được đều là tổng kết từ hai bức tranh đã vào trước đó.”

“Bức thứ ba!?” Vệ Đông lại lần nữa khiếp sợ, “Có ý gì?”

“Ý là dù cho lần này mày có may mắn thoát khỏi bức tranh này trở lại thế giới của mình, vẫn sẽ lại lần nữa tiến vào thế giới của bức tranh khác nữa.” Lưu Vũ Phi đứng bên cạnh dùng ngữ khí cười nhạo tiếp lời, nếu nghe kỹ, trong giọng điệu cười cợt của hắn lại có chút thê lương sầu thảm.

“Tại sao!?” Vệ Đông không kềm được kinh hoảng, “Không phải rời khỏi thế giới tranh là có thể về lại thế giới thực sao? Tại sao lại còn vào tranh nữa?”

“Không biết.” Lưu Vũ Phi nhún vai, đưa tay chỉ lên trờ,i “Trùm cuối ép vào, nhất định phải vào, không vào chỉ có chết.”

“Chết thế nào? Chẳng lẽ đến cả thế giới hiện thực mà nó cũng có thể khống chế sao?” Đáy mắt Vệ Đông bắt đầu trào dâng tuyệt vọng.

“Không biết, có lẽ đi.” Lưu Vũ Phi vẻ mặt vô cảm, “Chung quy bất kể là ở thế giới thật hay thế giới trong tranh, chúng ta đều chỉ là một con kiến, vĩnh viễn đều bị phía trên, phía trên của phía trên dùng quyền lực đùa cợt mà thôi. Chẳng qua tục ngữ cũng có câu con kiến giãy giụa muốn sống, dù cho biết rõ không thể chạy thoát được sức mạnh của kẻ phía trên, chẳng phải đại đa số mọi người đều sẽ tìm phương nghĩ pháp để sống còn sao.”

“Nhưng tại sao lại là tui chứ!?” Vệ Đông dùng sức túm tóc trên đầu, “Tui chỉ là một người bình thường thôi, đó giờ vẫn bình bình thường thường sống rất tốt mà, tại sao lại chọn tui bắt tui phải nếm thử mấy chuyện vô lý này!?”

“Có câu thế nào ấy nhỉ,” Lưu Vũ Phi lại lệch miệng cười nhạo, “Đáng đời mấy đứa xui xẻo ấy mà.”

Vệ Đông không nói nữa, nếu như lúc vừa mới đến nơi này, hắn còn có thể tự lừa mình dối người xem mọi thứ giống như một giấc mơ, hoặc là vũ trụ thời không ngẫu nhiên sinh ra một cái bug nho nhỏ thì, nhưng lúc này hắn buộc phải chấp nhận “sự thật” rõ ràng trước mắt.

Hắn rốt cuộc không thể nói thêm được lời nào nữa, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy đầu một cách bất lực, liều mạng bứt tóc vò đầu, trong đáy mắt tràn ngập sợ hãi, không cam tâm cùng tuyệt vọng.

“Đông Tử.” Kha Tầm đưa tay túm lấy Vệ Đông, dùng sức vỗ ngực đối phương “Đừng lo lắng, không phải bảo có thể trở lại thế giới hiện thực sao, đừng khẩn trương như vậy, đề cao tinh thần lên, chúng ta nhất định có thể trở về. Mọi việc phàm là có nhân tất có quả, có quả liền có nhân, tao cũng không tin chúng ta không tìm ra được ngọn nguồn của chuyện này, nhỏ lớn tao với mày chơi game Nintendo cũng không phải chơi không, vượt ải phá đảo xử trùm, không phải là sở trường của chúng ta sao?”

“Nói nhảm, Contra có ba mươi cái mạng, Super Mario có thể đội ra cái nấm xanh ăn vào để thêm cái mạng extra, chỗ này có không? Có không? Chúng ta chỉ là người bình thường, chỉ có một cái mạng, trên người ngay cả món vũ khí tự vệ ra hồn cũng không có, nói không chừng còn chưa kịp chuẩn bị gì đã game over.” Vệ Đông uể oải cúi thấp đầu, nhưng thanh âm lại có tinh thần hơn một chút.

“Được rồi, đừng nghĩ bậy bạ nữa.” Ngữ khí của Kha Tầm trấn định tự nhiên, “Vũ khí không có nhưng dũng khí không thể mất đi, cho dù chúng ta chỉ là con kiến, cũng phải chết trên xác con voi.”

Mục Dịch Nhiên nghe vậy hơi nghiêng mặt nhìn Kha Tầm một cái, trùng hợp đụng phải tầm mắt của Kha Tầm vô tình đảo tới.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Kha Tầm khẽ mỉm cười, khóe miệng cong lên, có chút vô nghĩa, lại có chút không sợ hãi.

Tiến vào thế giới trong tranh có vô số hạng người, nhưng mấy ai có thể biết được bản thân mình có thể sống đến lúc nào đâu…

Mục Dịch Nhiên lãnh đạm dời ánh mắt đi chỗ khác, lại nhìn về phía trước.

Cách đó không xa, trong màn sương đêm nồng đậm mịt mù, ba gốc của cây hòe già như tựa ba con sâu cuộn tròn đứng sừng sững bên cạnh tòa nhà cũ nát.

“Đến Lý gia rồi.” Lưu Vũ Phi hít sâu một hơi nói, giọng nói khẩn trương đến cứng ngắc.

Kha Tầm mẫn cảm nhìn hắn: “Có gì đó không ổn à?”

Lưu Vũ Phi không đề phòng bị hỏi như vậy, ánh mắt đột nhiên giật mình đảo loạn, khóe miệng lệch nghiêng nói: “Không có, vào đi.”

Biết đối phương không muốn nói, Kha Tầm cũng không hỏi nữa.

Cổng nhà khép kín, Lưu Vũ Phi bước đến đẩy cửa, phát ra một tiếng kẽo kẹt dài thượt, nhưng động tĩnh chói tai này cũng không vang được bao xa trong buổi đêm yên tĩnh này, chưa kịp lan ra, đã lập tức bị sương đêm dày đặc nuốt chửng.

Vừa đặt chân bước vào sân trong, Kha Tầm cùng Vệ Đông suýt chút nữa bị cảnh tượng trước mặt kinh sợ đến hét ra tiếng, Lưu Vũ Phi cũng không nhịn được nhỏ giọng chửi một tiếng.

Sân bên trong Lý gia không phải nhỏ, xây theo thể thức tứ hợp viện, hàng rào rách nát bao bọc thành tường vây, bốn phía đều có phòng ở. Mà giờ phút này, bên ngoài ba gian chính phòng nằm ở sân phía bắc đang mắc đầy vải bố cùng cờ dài, hai bên cửa treo các chuỗi tiền giấy cùng các thỏi nguyên bảo gấp bằng giấy tiền vàng bạc dài thượt, hai con người giấy đồng nam đồng nữ ăn mặc quần áo sặc sỡ, gương mặt sặc sỡ cùng nét cười tươi roi rói được đặt ngay cạnh cửa.

Hiển nhiên, đây là một linh đường.

“Đựu? Đựu… đựu má!” Vệ Đông cả người đều run rẩy, gương mặt Lưu Vũ Phi cũng liên tục co giật, Kha Tầm nhìn trái rồi lại nhìn phải, thấy trong bốn người duy nhất cũng chỉ có một mình Mục Dịch Nhiên còn giữ được tỉnh táo, nhưng mà vẫn có thể nhận ra được trong ánh mắt của hắn thoáng hiện một chút nghiêm túc cùng đề phòng.

“Thảo nào bắt chúng ta mặc quần áo này.” Lưu Vũ Phi cúi đầu nhìn trên người mình.

Này mẹ nó không phải là đồ tang thì là gì? Kha Tầm bực tức, trong lòng rất muốn cởi nó ra ném xuống đất, nhưng xét thấy bên trong mình chả có gì ngoài thân mình trần trụi, đành thôi.

“Đi thôi.” Mục Dịch Nhiên nhìn Kha Tầm nói.

Ai rút được mảnh vải chữ “Ương” phải trông coi kho lúa Lý gia.

Kha Tầm nhìn quanh một vòng, thấy bên trên cửa phòng xép sân phía tây có dán mảnh giấy trắng, bên trên viết một chữ “Lương” màu đen.

Mà ở phòng sát vách cửa ở sân phía nam, trên cửa phòng có dán một mảnh giấy trắng tương tự viết chữ “Sài” bằng mực đen, cũng chính là phòng đốn củi được phân phối cho người rút được chữ “Cô”, tức Vệ Đông cùng Lưu Vũ Phi.

Vệ Đông run giọng chửi nhỏ—— đối diện phòng củi phía bắc chính là cửa phòng linh đường, cũng là vị trí mà hai con người giấy đồng nam đồng nữ đang toét miệng cười nhìn sang.

“Đông tử, tuyệt đối phải cẩn thận.” Kha Tầm vịn vai Vệ Đông, cúi sát bên tai hắn nhỏ giọng nói, “Phòng đốn củi hẳn là sẽ có búa đốn củi, mày cầm trong tay, ráng tỉnh táo một chút, đừng ngủ gục, có việc gì nhớ kêu tao, nếu thực sự không được thì chạy ra ngoài sân.”

“Biết rồi, tao biết rồi… Mày cũng cẩn thận…” Vệ Đông run rẩy nói, cả người bứt rứt theo Lưu Vũ Phi đi vào phòng củi.

Kha Tầm tự nhiên theo Mục Dịch Nhiên đi đến kho lúa ở phòng phía tây, vừa đẩy cửa bước vào, đã bị hỗn hợp tro bụi cùng mùi lương thực ẩm mốc xộc vào mũi, xém nữa làm cậu sặc cơn ho, đưa tay bóp lấy mũi đứng ngoài cửa phòng.

Mục Dịch Nhiên giống như là không ngửi thấy được, thản nhiên bước vào trong, thò tay lấy điện thoại trong túi ra, bật sáng màn hình, dựa vào ánh sáng nhìn một vòng quanh phòng, thấy trong góc có mười mấy bao tải có lớn có nhỏ, khung cửa sổ phòng được làm từ phiến gỗ đặc ruột, đóng đến kín mít, một chút ánh sáng cũng không lọt vào được, tất nhiên, đang lúc nửa đêm nửa hôm này cũng không đào đâu ra được ánh sáng.

“Đi vào, đóng cửa lại.” Mục Dịch Nhiên quay đầu nhìn Kha Tầm.

“Để gió thoáng phòng tí, mùi này ngay cả chuột cũng sống không nổi.” Kha Tầm nói.

“Đi vào, đóng cửa lại.” Mục Dịch Nhiên lạnh lùng lặp lại.

“…Anh cũng là cát-xét thành tinh đầu thai sao?” Kha Tầm thở dài, bước vào phòng đóng cửa lại.

“Cài then cửa.” Mục Dịch Nhiên lạnh lùng ra lệnh tiếp.

“Anh đẹp trai, có từng nghe qua câu tự mua dây buộc mình chưa? Cài then cửa lỡ đâu có gì xảy ra muốn chạy cũng không được.” Kha Tầm nghiêng đầu nhìn đối phương.

“Cậu cho là bên ngoài sẽ an toàn hơn sao?” Mục Dịch Nhiên cười lạnh.

Kha Tầm sửng sốt, lẳng lặng quay người cài then cửa.

Mục Dịch Nhiên tắt màn hình di động đi, cả phòng lập tức chìm vào u ám, còn lại chỉ có không khí đặc nghẹt cùng mùi hôi thối tựa như có xúc tua vờn quanh khiến người ta không thở nổi.

“Làm gì tiếp theo?” Kha Tầm hỏi.

“Chờ.” Thanh âm của Mục Dịch Nhiên trong bóng tối vang lên, càng thêm lạnh lẽo sâu thẳm…

“Chờ… thôi hả?” Kha Tầm bước tới hai bước, phát giác bóng tối thực sự quá mức dày đặc, khiến cho người ta cảm giác như đang trôi nổi giữa vũ trụ hư vô, mỗi một bước đều có cảm giác như sẽ bất ngờ hụt bước rơi xuống lỗ đen sâu không thấy đáy, tràn đầy bất an.

Cậu lấy di động từ trong túi ra, mở màn hình sáng lên, tìm vị trí của Mục Dịch Nhiên, thấy đối phương lúc này đã ngồi xuống cạnh mấy cái bao tải ở góc phòng, đang dựa lưng nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Cứ như vậy chờ thôi? không cần làm gì cả sao?” Kha Tầm bước qua hỏi.

“Cậu có thể ngủ nếu muốn.” Mục Dịch Nhiên không mở mắt đáp.

“Không cần tìm trong phòng này xem có chữ ký hay ấn chương gì đó sao?” Kha Tầm ngồi xổm xuống cạnh đối phương, đưa màn hình di động chiếu sáng mặt hắn.

Nhìn gần như vậy mới thấy được, da của người này quả thực là đẹp đến khó tả, dưới ánh sáng màn hình chiếu rọi, ngũ quan càng lập thể càng rõ nét, tựa như một tác phẩm nghệ thuật đã trải qua vô số lần mài giũa gia công một cách thận trọng tỉ mỉ.

“Nếu dễ tìm ra như vậy thì thế giới trong tranh này sẽ không chết người.” Bị Kha Tầm dùng di động chiếu vào mặt khiến Mục Dịch Nhiên khẽ cau mày, “Tôi khuyên cậu tiết kiệm pin di động một chút đi, để đến lúc cần còn có cái mà dùng, trong thế giới tranh này không có chỗ sạc pin, mà cậu còn phải ở lại nơi này bảy ngày. Tất nhiên, nếu tối nay người chết là cậu thì, cứ việc dùng thoải mái.”

Kha Tầm nghe vậy vội vàng tắt di động, ngồi xuống dựa vào bao tải bên cạnh: “Cái anh này, có thù hận gì mà lại vô duyên vô cớ trù tôi chết thế, có khiến anh thêm thọ không?”

Mục Dịch Nhiên không để ý tới Kha Tầm.

Kha Tầm im lặng hồi lâu, bóng đêm tối tăm đến đưa tay cũng không thấy rõ năm ngón, bên tai nghe được chỉ có tiếng hít thở rất nhẹ của Mục Dịch Nhiên, mà bên ngoài kho lúa lại chẳng nghe được chút động tĩnh nào.

Trong lòng cậu có chút tò mò về ba người rút được mảnh vải có chữ “Dân” bên kia—— dựa theo phân phối của lão già, đêm nay bọn họ phải gác đêm.

Nói gác đêm, tất nhiên là gác trong linh đường.

Không biết trong căn phòng treo đầy cờ tang vải trắng kia có… đặt thi thể hay không?

___________________

11 comments

  1. Lô bạn, tui là người mới đây, không ít nhưng cũng chả nhiều lần thấy có bạn nhận thầu truyện dài tập hợp gu tui mà edit ngon nghẻ đó nghen XD Định chờ đọc 1 lèo cmt luôn mà thôi sẵn tui xin góp ý luôn :v Mấy từ “tỷ như, lão nhân,…” đồ á nên edit luôn ra tiếng Việt nha, chớ phần còn lại là tui thích cách bạn edit rồi đó :))

    Liked by 1 person

      1. Haha chắc do mình người vùng khác nên không có dùng từ này XD Với lại thường thì trong QT nó chỉ để từ này thôi nên cứ nghĩ nó là phiên âm :vv

        Số lượt thích

      2. =w= Mình có đi hỏi thì bạn mình có đứa dùng đứa không, cơ mà mình quyết định tiếp thu ý kiến sau này sẽ bớt xài lại.

        Cảm ơn bạn đã góp ý hen =3=

        Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s