[NT32] Ngày 32 (02)

Bước khỏi đồn cảnh sát nhỏ hẹp chật chội, không gian rộng thoáng giống như sống lại, dồn nén cảm giác áp bách nặng nề lên hai cá thể tồn tại duy nhất nơi đây.

Dịch A Lam một lần nữa cảm giác được áp lực cùng khủng hoảng khôn cùng.

Hai người đi bộ về phía bệnh viện, giữa tiếng bước chân thưa thớt, cảm xúc của Dịch A Lam trở nên xao động, cậu bắt đầu mở miệng lải nhải “Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ không ra mọi chuyện là như thế nào, thật sự khó hiểu vô cùng, cứ tưởng là mình ngủ mơ chưa tỉnh. Vừa thức dậy liền thấy thế giới đột nhiên biến thành như vậy, xung quanh không thấy một bóng người, gọi 119, 110 cũng không ai nghe, lúc đầu tôi nghĩ là khủng bố tập kích, nhưng đến khi nhìn thấy mấy chiếc xe trống rỗng quỷ dị trên đường, tôi lại nghĩ phần tử khủng bố nào mà làm được như vậy. Tôi lo cho mẹ tôi quá, giờ nghĩ lại cũng không biết mình làm sao mà từ nhà đi được đến đây.”

Chu Yến An hơi khựng lại một chút, đưa tay vỗ vai Dịch A Lam như muốn trấn an, bàn tay của anh to lớn, lực vỗ không nặng cũng không nhẹ.

Dịch A Lam cả người suy sụp, đưa tay chà mặt “Xin lỗi, là tôi khẩn trương quá.”

Suốt nửa giờ qua, Dịch A Lam vẫn luôn bị động tiếp nhận thế giới biến đổi một cách đột ngột này, thần kinh trí não của cậu thậm chí không không có cách nào xử lý những tin tức khó có thể tưởng tượng lại tới ồ ạt như vũ bão, cả người cứng ngắc chết lặng, giống như một cái xác không hồn hoạt động trên lập trình được đặt sẵn : Mẹ cậu là người thân duy nhất của cậu, cho nên muốn liên lạc với mẹ, mà mẹ cậu ở bệnh viện, cho nên cậu liền đến bệnh viện.

Bởi vậy, gặp được Chu Yến An cả người đều toát ra cảm giác an toàn đáng tin cậy, Dịch A Lam liền theo bản năng kể lể phát tiết sự sợ hãi của mình, gương mặt cậu rốt cuộc có biểu hiện của một người sống, cho dù đó là vẻ bi quan sợ sệt.

Chu Yến An an ủi cậu “Không có gì, tôi nghĩ dù là ai gặp phải việc này cũng khó mà giữ bình tĩnh được.”

Dịch A Lam nói “Nhìn anh rất bình tĩnh.”

Chu Yến An ôn hòa nở nụ cười “Có lẽ bởi vì trách nhiệm của tôi là ở thời điểm loạn lạc trấn an mọi người. Nói thật tôi cũng khẩn trương lắm, nhưng tôi không thể để người khác nhìn ra được.”

Dịch A Lam nhìn đối phương, mỉm cười “May là tôi gặp được anh.”

Nhưng mà Chu Yến An có thể nhìn ra được, đối phương vẫn là tâm thần không yên, càng đến gần khu khám gấp của bệnh viện, Dịch A Lam lại càng tỏ ra nôn nóng hơn, cậu đang lo cho mẹ mình, hay nói đúng hơn, cậu đang đau khổ, cố sức khước từ không muốn chấp nhận sự thật sắp sửa tiến đến… Bởi vì trong bệnh viện có người hay không, lúc này chỉ cần nhìn một cái liền biết được.

Cả khu khám gấp trống rỗng, trong phòng khám giường bệnh đổ dồn một góc, trên giường còn vươn lại vết máu khô cạn cùng quần áo dính máu, chỉ duy người bệnh là không thấy. Bình truyền dịch rơi trên mặt đất, dịch truyền lan tràn ra ngoài, đọng thành từng vũng nhỏ.

Ít nhất trước giữa đêm, mỗi giường bệnh nơi này có lẽ từng nằm một vị bệnh nhân cần cấp cứu. Dụng cụ y tế cùng khay đựng rơi loạn khắp nơi, bông gòn, băng vải cùng với mười mấy chiếc áo blouse trắng nằm đầy đất, như muốn chứng minh đã từng có một đám bác sĩ cùng y tá vây quanh người bệnh tiến hành cấp cứu băng bó.

Nhưng ở một giây nào đó, hình ảnh này bị đè nút dừng lại, như có một bàn tay từ ngoài vươn vào, túm lấy nhân loại bên trong lôi đi mất, chỉ bỏ lại một đống hỗn độn.

Chính là hình ảnh “xóa sổ người sống” quỷ dị mà Dịch A Lam cùng Chu Yến An chứng kiến lúc này.

Chu Yến An bước qua, lục lọi quần áo y tá bác sĩ hỗn độn dưới đất, bên dưới quần áo là di động, thẻ công tác cùng với đồ lót mặc bên trong—— ngoại trừ những thứ có liên quan đến cơ thể con người, còn lại đều là đồ dùng hàng ngày, dù là cần thiết hay không cần thiết đều thực đầy đủ, giống hệt những mớ quần áo “bị lưu lại” mà anh thấy được dọc đường đi.

Dịch A Lam lẳng lặng bước đến, nhặt một tấm thẻ nhân viên dưới đất lên, cúi đầu nhìn.

Chu Yến An nhìn thấy tên trên tấm thẻ, bác sĩ Nhạc Khê Minh, ảnh chụp là một vị nữ tính hơn năm mươi tuổi, vẻ ngoài toát lên khí chất văn nhã, có lẽ là mẹ của Dịch A Lam.

“Bà ấy giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy.” Dịch A Lam thì thào lẩm bẩm.

Có lẽ là vì sự thật quá mức đáng sợ cùng khó tưởng, nên tạm thời Dịch A Lam vẫn chưa để lộ ra cảm xúc thống khổ vì mất đi người thân duy nhất.

Bốc hơi, từ này dùng quả thực rất chính xác. Chu Yến An thầm nghĩ, từ mọi thứ cùng dấu vết xung quanh đẩy lùi vẽ lại cảnh tượng : Trong nháy mắt, gần như toàn bộ mọi người trên thế giới này đột nhiên bốc hơi biến mất một cách vô cớ, chỉ lưu lại những vật phẩm ngoài thân không có sinh mệnh.

“Chờ một lát.” Vẻ mặt Chu Yến An đột nhiên thay đổi, giơ tay ý bảo Dịch A Lam im lặng “Tôi giống như nghe được tiếng gì đó.”

Dịch A Lam cũng chăm chú lắng nghe, trong bệnh viện không phải im lặng, rất nhiều dụng cụ vẫn còn đang âm thầm hoạt động, phát ra các loại âm thanh điện tử không cùng tần suất hỗn tạp với nhau. Nhưng hiển nhiên, âm thanh mà Chu Yến An nói đến không phải là nó.

Chu Yến An khẽ cau mày, cố gắng phân biệt nơi phát ra âm thanh. Ngay lập tức, anh xác định ra vị trí, nhanh chóng bước ra khỏi khu khám gấp, đưa mắt nhìn sang khu khám bệnh bên tay phải.

“Trời ơi!” Dịch A Lam theo sau nhìn thấy kềm không được hô lên.

Ở cửa sổ hành lang lầu bốn khu khám bệnh, có một nữ nhân thò nửa người ra ngoài, trên tay cầm miếng vải bọc giường trắng cố sức vẫy vẫy, kiệt lực hô to cứu mạng. Mắt thường có thể thấy rõ nữ nhân hình thể phốp pháp, bụng to như mang thai mười tháng.

“Lầu bốn là khoa sản.” Chu Yến An cùng Dịch A Lam lập tức chạy về phía khu khám bệnh, trên đường nhìn thấy bảng hướng dẫn liền lên tiếng nói.

Dịch A Lam không biết nên nói cái gì, tim đập như nổi trống, trong lòng đột nhiên nảy ra dự cảm… có lẽ chuyện họ sắp phải đối mặt còn khó giải quyết hơn tận thế.

Lần đầu tiên đi thang máy bệnh viện mà không cần chờ đợi, Dịch A Lam tính đưa tay tính nhấn nút thang máy, lại bị Chu Yến An cản lại.

“Hiện tại tình huống vẫn chưa xác định, chúng ta không thể cam đoan nguồn điện trong bệnh viện ổn định hay không, đi thang bộ đi.”

Dịch A Lam vội gật đầu, trong lòng thầm nghĩ Chu Yến An quả thực là đáng tin cậy, suy xét mọi mặt vô cùng chu đáo, lại đột nhiên giật mình sợ hãi lúc cậu từ trong chung cư đi ra ngoài chính là dùng thang máy, nếu lúc ấy xui xẻo gặp phải ngừng điện mà không có ai đến cứu, e là chết rục trong thang máy luôn rồi.

Cậu ở trong lòng sợ bóng sợ gió một hồi, Chu Yến An đã nhanh hơn một bước đến lầu bốn.

Nữ nhân cầu cứu lúc này nằm hấp hối ở cuối hành lang, nhìn thấy có người đến, hai mắt giống như phát ra hào quang, khàn khàn giọng nói “Cứu với… làm ơn cứu tôi với đứa nhỏ trong bụng… tôi đang sinh nửa đường mà…bác sĩ đi đâu rồi… ”

Dưới người nữ nhân có vệt máu, từ phòng giải phẫu lê dài một đường ra ngoài.

Dịch A Lam thực sự không cách nào tưởng tượng được, nữ nhân này làm cách nào đang trong cơn đau sinh đẻ thống khổ phát hiện bác sĩ đỡ đẻ cho mình đột nhiên bốc hơi biến mất, lại gian nan bò từ sàn mổ ra ngoài hành lang cầu cứu. Có lẽ đối phương cầu cứu như vậy rất lâu rồi, lâu đến mức tuyệt vọng.

Chu Yến An đẩy giường bệnh di động trên hành lang, nhìn Dịch A Lam vừa lên lầu bốn nói “Giúp một tay, chúng ta phải đưa cô ấy về phòng giải phẫu.”

Dịch A Lam làm theo, cậu và Chu Yến An một người nâng nửa người trên, một người nâng chân đặt sản phụ lên giường bệnh di động, lại dựa theo vết máu chỉ đường đưa đối phương trở lại phòng giải phẫu số 3.

Trên mặt nữ nhân cơ hồ không có sinh khí, môi trắng bệnh đến đáng sợ, quần áo trên người bị mồ hôi ướt đẫm.

“Nhất định phải cứu đứa bé!” Cô dùng hết sức lực còn sót lại nắm lấy cổ tay Chu Yến An.

Chu Yến An gật đầu.

Nam nhân từ đầu đến cuối đều giữ vẻ mặt bình tĩnh, khiến cho lòng người cảm thấy an tâm.

Thấy nam nhân đồng ý, sản phụ rốt cuộc chịu đựng hết nổi lịm đi.

“Chúng ta làm sao bây giờ?” Dịch A Lam nhỏ giọng hỏi, vừa chạy đi bật các loại máy dưỡng khí, máy điện tâm đồ, máy huyết áp,… toàn bộ nối vào người dựng phụ, sau đó nhìn chỉ số, lập tức cảm thấy tuyệt vọng, các hạng chỉ tiêu đều cho thấy tình trạng của sản phụ rất nguy hiểm.

Chu Yến An nhìn cậu thuần thục như vậy, hỏi “Cậu biết y thuật à?”

Dịch A Lam áy náy lắc đầu “Không phải, tại vì mẹ tôi làm nghề này nên từ bé mưa dầm thấm đất biết một chút thao tác dụng cụ thôi. Cô ấy giống như có dấu hiệu mất máu quá nhiều.” Dịch A Lam tìm tòi trong phòng giải phẫu, may mắn đây chính là phòng chuẩn bị cho sản phụ này sinh nở, nên có sẵn vài túi huyết tương thích ứng với nhóm máu của cô.

Dịch A Lam lập tức tiến hành truyền máu cho sản phụ, nhưng làm xong mấy việc này rồi cậu không biết phải làm gì nữa, chỉ phải bất đắc dĩ nhìn Chu Yến An.

Chu Yến An nói “Chúng ta không thể để cô ấy như vậy, phải giúp cô ấy đỡ đẻ.”

Dịch A Lam không thể tin được hô lên “Đỡ đẻ?”

“Đúng.” Chu Yến An quả quyết nói, đưa di động của mình cho Dịch A Lam, bản thân xoay người đi lấy khẩu trang cùng bao tay vô trùng để ở góc phòng đeo vào.

Dịch A Lam cúi đầu nhìn di động—— Bách khoa Baidu : Làm thế nào đỡ đẻ cho sản phụ.

“Hóa ra internet còn hoạt đông!” Đây là phản ứng đầu tiên của cậu, tiếp theo lại cảm giác giống như một trò đùa “Chúng ta học theo cái này đỡ đẻ cho cô ấy á?”

“Hết cách rồi.” Giọng của Chu Yến An trầm tĩnh tựa như tòa núi băng sừng sững trên mặt biển, khó tránh có chút cảm giác lạnh lẽo.

Ý là, hết cách rồi, đành liều một phen vậy.

Dịch A Lam nghẹn lời một lúc, mới yếu yếu nói “Sản phụ mất ý thức, tình huống này chúng ta phải đẻ mổ ấy…”

Chu Yến An đưa tay cầm lấy một con dao mổ đặt trên bàn, hai mắt chăm chú nhìn.

Dịch A Lam hít sâu một hơi “Không thể giải phẫu… nguy hiểm lắm, chúng ta không có kiến thức y học, chưa từng trải qua huấn luyện, rất có thể sẽ cắt nhầm dây thần kinh, hoặc là mạch máu hoặc là các bộ phận quan trọng khác, sẽ khiến cô ấy tử vong.”

Chu Yến An đưa mắt nhìn sản phụ bất tỉnh nhân sự trên giường mổ, vẻ mặt lần đầu lộ ra vẻ khó xử “Tôi cũng chỉ am hiểu cấp cứu ngoại thương…”

Nhưng do dự chỉ là thoáng qua vài giây lập tức biến mất, Chu Yến An hỏi “Cậu cảm thấy tiếp tục như vậy cô ấy còn sống được bao lâu?”

Dịch A Lam bị hỏi nghẹn lời.

Nói thật, ngay giờ khắc này trong lòng cậu dâng lên một ý tưởng vô cùng ích kỷ, cậu thực sự hi vọng vị sản phụ này cầu cứu không ai hay mà chết đi trong bi ai, hơn là đối phương vẫn còn sống lại bị bọn họ “giết chết”—— mặc dù bọn họ vốn là muốn cứu đối phương.

Chu Yến An không nói nữa, bước đến vạch áo của sản phụ ra, để lộ cái bụng căng tròn đang phập phồng rất khẽ của cô, bên trong đang có một sinh mệnh nho nhỏ đang hô hấp, có lẽ bé sẽ cùng mẹ mình chết đi bất cứ lúc nào, sinh mệnh vốn yếu ớt đến thế. Nhưng nếu bé có thể sống sót, vậy hai mươi năm sau, cơ thể nho nhỏ của bé sẽ lớn dần thành một người trưởng thành với tứ chi đầy đủ, tư tưởng vẹn toàn, tựa như Dịch A Lam, như Chu Yến An vậy, sinh mệnh lại kỳ diệu đến thế.

Dao mổ bén ngót múa may trên bụng sản phụ.

Dịch A Lam không rõ Chu Yến An là thực sự hay chỉ là ra vẻ như vậy thôi. Cậu đứng cách bàn mổ gần cả mét, không dám đến gần.

Cũng không biết có phải do dao mổ quá lạnh lẽo làm thai nhi trong bụng cảm thấy bất an, truyền đạt nỗi sợ hãi của mình cho mẫu thân thông qua cuống rốn; hoặc là do sản phụ cũng không phải mất đi ý thức hoàn toàn, loáng thoáng nghe được đối thoại xằng bậy của hai người, cô giống như là bị sét đánh vào đầu, cả người đột nhiên co rút, đầu giãy dụa ngẩng cao, yết hầu vang lên tiếng ùng ục, tham lam hút vào dưỡng khí nồng độ cao, sau đó tỉnh lại.

Cảm ơn trời đất, Dịch A Lam vẻ mặt đầy cảm kích bước đến, quan sát đồng tử của đối phương “Cô không sao chứ?”

Sản phụ không lên tiếng, nhưng hai mắt sáng ngời. Đứa bé trong bụng chính là nỗi vướng bận trong toàn bộ sinh mệnh của cô…

“Hít ra, thở vào?” Dịch A Lam dựa theo biện pháp đỡ đẻ viết trên Baidu, vẻ mặt xấu hổ cổ vũ sản phụ “Cố lên, tôi xem tin tức thấy có người đang đi WC thì sinh con luôn ấy, có lẽ cô cũng có khả năng như vậy đó, ụt một cái sinh ra đứa bé một cách nhẹ nhàng, đừng căng thẳng quá! Thở ra, hít vào…”

Chu Yến An lúc này đã bỏ con dao mổ nguy hiểm kia qua một bên, hai tay đặt lên bụng sản phụ, cẩn thận cách một lớp màng bụng đẩy thai nhi…

Dịch A Lam nhìn thủ pháp của đối phương, cũng rất chuyên nghiệp.

Giống như hiểu được thắc mắc của cậu, nam nhân giải thích “Mới nhìn video.”

Sau đó, Dịch A Lam để ý thấy được vết thương cũ trên tay trái Chu Yến An, nơi đó làn da trắng hơn xung quanh một chút, giống như bị vật sắc nhọn gây thương tích, bề rộng ước chừng có nửa cm, kéo ngang qua mu bàn tay. Nếu vết thương này không nằm ở mu cổ tay mà là ở lòng cổ tay, có lẽ cậu sẽ cho rằng đây là dấu vết lưu lại của một lần cắt cổ tay tự sát…

__________________

Có chút vấn đề, mới đầu không để ý là A Lam cũng 30 rồi, xưng hô cậu có hơi kì nhỉ…

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s