[NT32] Ngày 32 (03)

* * *

Đỡ đẻ cũng không khó như Dịch A Lam đã tưởng.

Đương nhiên, thông qua mớ tri thức thô sơ mà Dịch A Lam học được từ Baidu, cậu phỏng đoán sản phụ có lẽ là đã được mở rộng tử cung ước chừng có ba ngón trở lên, nếu như biến cố không xảy ra, sinh sản hẳn là đã thành công từ sớm. Có lẽ là do bác sĩ lẫn y tá cùng gia nhân đột nhiên biến mất không thấy, gây kinh hách quá độ cho sản phụ, cũng gián đoạn quá trình sinh nở, mãi cho đến khi cậu cùng Chu Yến An xuất hiện, khiến cho sản phụ cảm giác có dựa vào, mới có dũng khí cùng sức mạnh tiếp tục sinh sản.

Sự kiên cường cùng dẻo dai của nữ nhân quả thực khiến Dịch A Lam mở rộng tầm mắt.

Một giờ sau, cậu nghe được tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh.

Nhìn đến gương mặt nho nhỏ tràn đầy nếp nhăn của bé, Dịch A Lam cảm giác giống như không đúng thực, ở tận thế tiến đến ngày đầu tiên, cậu lại đỡ đẻ cho một em bé ra đời…

“Là một bé trai nặng ước chừng 3.5 kg.” Chu Yến An bồng đứa bé đến cho người mẹ đang lo lắng xem.

Sản phụ sức cùng lực kiệt nở rộ nụ cười, gương mặt tái nhợt của cô sáng ngời hạnh phúc, cô cố hết sức với tay cầm lấy bàn tay bé nhỏ của con mình. Lúc này cô thực sự rất mệt mỏi, rất muốn ngủ một giấc thật say, nhưng lại tiếc nuối không muốn nhắm hai mắt, cổ họng khô khốc khàn khàn, không thể phát ra âm tiết đầy đủ, chỉ có thể a a ô ô kêu lên vài tiếng mơ hồ không rõ ràng, có lẽ là gọi tên em bé, cái tên mà cô đã nghĩ ra từ sớm.

Dịch A Lam cùng Chu Yến An nhìn nhau, nở nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Nhưng thực tế là, bọn họ sắp phải đối mặt với thử thách lớn hơn nữa. Trạng thái của cả em bé lẫn sản phụ đều không khả quan lắm, trong tình trạng không có y tác cùng bác sĩ chăm sóc đặc biệt, tỷ lệ sống còn của mẹ con họ không biết là bao nhiêu.

Hai người bọn họ cùng nhau thực hiện công tác khử trùng đơn giản cho sản phụ cùng em bé, đẩy sản phụ ra khỏi phòng giải phẫu, đưa cô đến một căn phòng trống không một bóng người.

Dịch A Lam không rõ phải hộ lý cho sản phụ như thế nào, trên Baidu cũng không nêu rõ, tạm thời đành truyền gluco cùng nước muối cho đối phương, giúp cô duy cơ bản thể năng.

Chu Yến An mang đến một cái lồng ấp trẻ từ trung tâm chăm sóc trẻ sơ sinh, đặt ở bên cạnh giường của sản phụ, để người mẹ bất an có thể nhìn đến con trai của mình bất cứ lúc nào.

Dịch A Lam từ di động của một ý tá học được video hướng dẫn cách sử dụng lồng ấp trẻ sơ sinh, tận đáy lòng cậu thực sự rất biết ơn người phát minh cùng người đã cải tiến lồng ấp trẻ này, không có vẽ vời ra thao tác quá khó khăn phức tạp, nên cậu mới miễn cưỡng học được cách sử dụng cơ bản.

Sau khi sản phụ kiên trì cho bé bú lần đầu tiên xong cũng an tâm nằm ngủ, em bé cũng không khóc không quậy nằm yên lặng trong lồng ấp, Dịch A Lam mới cả người chỏng vó ngồi bệt xuống đất, trán đầy mồ hôi. Tuy là không làm cái gì lao động khổ sai quá cỡ, nhưng những chuyện xảy ra mấy giờ qua cũng đã vắt cạn thể lực của cậu.

Chu Yến An cũng chỉ khá hơn Dịch A Lam một chút, cho dù trong lòng anh có từng liệu đến khả năng đời này gặp phải tận thế, chắc là cũng chưa từng nghĩ đến khi ấy mình còn phải giúp người khác đỡ đẻ.

Nghỉ ngơi một lát, Chu Yến An dùng ánh mắt ra hiệu cho Dịch A Lam ra ngoài phòng bệnh.

“Tôi đi căn tin kiếm gì đó cho hai người ăn, cậu muốn ăn cái gì? Chắc là cũng đói bụng rồi đúng không, cũng gần chiều rồi…” Chu Yến An nhìn thời gian trên di động, biểu tình vẫn luôn bình tĩnh có chút nghi hoặc, giọng nói cũng trù trừ “Mười hai giờ.”

Dịch A Lam có chút giật mình, không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc thoáng qua của đối phương “Tùy anh đi, cái gì cũng được.”

“Có kiêng ăn gì không?” Chu Yến An hỏi.

Dịch A Lam vội lắc đầu, nhìn thấy đối phương dùng di động xem một trang web với tựa đề “Sản phụ mới sinh nên ăn gì”, trong mắt vừa buồn cười lại bất đắc dĩ.

“Làm phiền cậu trông chừng chỗ này một lát, tôi đi ra ngoài hẳn là sẽ hơi lâu một chút.” Chu Yến An nói “Tôi tính đi xem các tầng khác kiểm tra có người bệnh nào bị lưu lại không, dù không có tôi cũng phải đi mấy khu khác tắt nguồn điện, nếu không để dụng cụ cứ chạy như vậy rất dễ gây hỏa hoạn, hơn nữa cũng để tiết kiệm điện, nếu bên điện lực gặp vấn đề khiến cho điện ngưng, bệnh viện có lẽ sẽ có nguồn điện dự phòng, chúng ta không thể để mấy thứ dụng cụ vô dụng này tiêu hao lãng phí điện, dù sao chúng ta cũng còn một đôi mẹ con cần phải chăm sóc.”

Dịch A Lam vừa nghe vừa gật đầu, bản thân cậu cũng không ý thức được mấy vấn đề tưởng chừng vụn vặt nhưng rất quan trọng này.

Chu Yến An nói xong, đi đến cuối hành lang mở hộp phòng cháy, lấy thanh rìu chữa cháy ra, quay lại đưa Dịch A Lam “Tuy là cá nhân tôi cảm thấy nơi này không có người sống thứ năm, nhưng phòng vạn nhất, cậu nên cầm vũ khí phòng thân. Cơ mà đừng trực tiếp cầm trong tay, một là dọa đến người khác, hai là dễ gây thương tổn cho mình.”

“Cảm ơn.” Dịch A Lam nhận rìu chữa cháy, nhìn một lát, cậu cầm rìu để lên cái giường gần cửa trong phòng, sau đó lấy gối đè lên. Nếu thật sự có người, hoặc là thứ gì đó muốn gây bất lợi cho bọn họ, ít nhất cậu có thể cố gắng không để “nó” đến gần hai mẹ con kia.

Chu Yến An nói xong mới di, Dịch A Lam nhìn bóng dáng mạnh mẽ của nam nhân dần biến mất nơi cầu thang, tiếng bước chân nhẹ nhàng cũng dần mơ hồ không thực, bốn bề yên lặng bủa vây lấy Dịch A Lam…

Cậu bắt đầu ỷ lại một người xa lạ mà mình quen biết chỉ mới có năm tiếng mấy…

Dịch A Lam cố đè xuống khủng hoảng dâng trào từ đáy lòng, cậu phải học Chu Yến An tỏ ra bình tĩnh, đi làm những chuyện thiết thực đi…

* * *

Một tiếng rưỡi sau đó, Chu Yến An trở về, liền nhìn thấy Dịch A Lam ngồi xếp bằng trên sàn nhà phòng bệnh, mặt hướng về các máy móc bên cạnh sản phụ cùng lồng ấp trẻ, trước mặt là một chiếc ghế, bên trên đặt một chiếc máy vi tính có lẽ lấy từ văn phòng bác sĩ. Cậu vừa thao tác trên máy vi tính, vừa đảm bảo mình có thể tùy thời nhìn đến số liệu dụng cụ của sản phụ cùng tình huống của em bé.

“Không có thời gian nấu thứ khác.” Chu Yến An cầm một bát mì đặt bên cạnh Dịch A Lam, tiếp theo cầm phích giữ ấm đựng nước cơm cùng canh trứng để ở tủ đầu giường của sản phụ, để cô vừa tỉnh lại có thứ để ăn.

Dịch A Lam quả thực rất đói bụng, mà trình tự lúc này cũng tự động chạy, không cần cậu phải làm gì, bèn bưng lấy bát mì bắt đầu ăn. Mới đầu ngốn nghiến hai cái không cảm giác được mùi vị, sau đó mới giật mình thầm than mì ăn thật ngon. Thoạt nhìn chỉ là một bát mì ăn liền bình thường, bỏ thêm một ít cải thìa cùng tương khô chế biến từ thịt bằm cùng đậu, nhưng nước soup lại cực kì thơm ngon, giống như là dùng thịt nấu lấy nước, tương thịt cũng không quá mặn hay quá nhạt, rất là vừa miệng.

Dịch A Lam giơ ngón cái tán thưởng “Nấu ăn đỉnh thật!”

“Bình thường rảnh rỗi hay làm ít món ăn.” Chu Yến An cười khiêm tốn, anh nhìn màn hình máy tính, chỉ thấy một đống số liệu xoẹt xoẹt bay lên, giao diện giống như không phải trang web bình thường, liền tò mò hỏi “Cậu đang làm gì?”

Dịch A Lam vừa ăn vừa nói “Tôi vừa mới viết một cái web crawler (*), đang cho nó tự động bắt lấy các trạng thái mới của mấy diễn đàn thảo luận lớn nhỏ trên mạng. Hiện tại internet vẫn còn có thể dùng, nếu như thế giới này còn có người khác, có lẽ họ sẽ lên mạng cầu cứu. Phải rồi, tôi còn phát hiện..”

Chu Yến An vẻ mặt giật mình “Cậu là Geek?”

“Từ này nghe rất ngầu, tôi không phải.” Dịch A Lam ngưng lại lời định nói, tự giễu “Tôi là shachiku (*) chuyên lập trình trí năng nhân tạo, thức đêm tăng ca chỉ vì hi vọng trí năng nhân tạo có thể ngày càng lớn mạnh, cùng người máy giải phóng sức lao động cho quần chúng nhân dân, nhưng bản thân mình lại là người đáng thương, trong thời gian ngắn sợ là không giải phóng được.

Chu Yến An gật đầu “Nhưng cậu hẳn là cũng tinh thông với kỹ thuật của hacker chứ?”

“Chỉ cần anh hiểu rõ các loại ngôn ngữ lập trình, ứng dụng vào chỗ nào cũng là giống nhau.” Dịch A Lam thầm thừa nhận.

Chu Yến An vỗ nhẹ hai tay “Tốt lắm, vậy chắc là cậu có thể xâm lấn vào hệ thống camera giám sát bảo vệ của bệnh viện nhỉ?”

Dịch A Lam ngây cả người, đúng nha, việc đơn giản như xem camera giám sát lại bị cậu tự động xem nhẹ. Có lẽ là do bình thường cậu đã quen an phận thủ thường, bản thân cũng không có tư tưởng trở thành hacker…

Dịch A Lam lập tức đứng dậy, vẻ mặt kích động, chỉ cần xem lại camera giám sát lúc nửa đêm, có lẽ bọn họ sẽ biết được thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chu Yến An nói “Lúc trước ở đồn cảnh sát tôi có đi phòng giám sát xem thử, tiếc là muốn điều chỉnh video giám sát phải có tài khoản cùng mật mã được cấp quyền, việc này tôi bất lực.”

Dịch A Lam nghe vậy trong lòng thấy xấu hổ, mẫu người với tư duy mẫn tuệ như Chu Yến An mới là kẻ có thể sống sót ở thế giới tận thế, mà cậu mặc dù có tay nghề nhưng lại không biết tận dụng chút nào.

Sản phụ với em bé vẫn đang say ngủ, Chu Yến An trước đó đã đi một vòng kiểm tra toàn bộ tòa nhà này, có thể đảm bảo an toàn, bởi vậy hai người cũng yên tâm để mẹ con họ tạm thời ở lại đây một mình, cùng nhau đi đến phòng bảo vệ.

Không phải Dịch A Lam không thể xâm nhập hệ thống giám sát từ xa, nhưng máy chủ camera được đặt ở phòng bảo vệ, lúc này cũng không ai canh giữ, cậu chỉ cần phá giải mật mã đăng nhập vào máy tính lưu trữ là có thể mở ra video bất cứ lúc nào, bởi vậy dùng máy tính xâm nhập từ xa ngược lại lãng phí thời gian nhiều lắm.

Trong phòng bảo vệ lúc này, năm cái màn hình giám sát vẫn còn tận chức tận trách làm nhiệm vụ theo dõi cả cái bệnh viện trống rỗng, màn hình chiếu ra hình ảnh với độ phân giải thấp càng làm không khí nhuốm màu kinh dị.

Dịch A Lam chỉ tốn ba phút phá giải mật mã, đăng nhập vào hệ thống. Ngay lúc cậu tìm ra được video theo dõi lúc mười giờ thì, bàn tay nắm chuột của cậu trở nên chần chừ, cậu đột nhiên thấy sợ hãi, sợ mình sẽ từ video nhìn thấy những thứ mà cậu không thể chấp nhận được.

Cậu nghiêng đầu nhìn Chu Yến An đứng bên cạnh, nam nhân giống như thấy được nỗi khiếp đảm của cậu, bàn tay anh khoát lên bả vai cậu. Kỳ thật Dịch A Lam vốn không thích tiếp xúc tay chân với người khác, nhưng chẳng hiểu sao, động tác của Chu Yến An giống như cho cậu an ủi cùng cổ vũ thật lớn, hơn nữa không có ngôn ngữ dư thừa lại khiến cho cậu vừa thẹn vừa xấu hổ.

Trước đó, Dịch A Lam căn cứ vào tình trạng thiêu hủy của chiếc xe phỏng đoán, biến cố có thể là xảy ra vào lúc hai ba giờ sáng, thế nên cậu mở ra cũng tua nhanh video của các camera theo dõi đại sảnh khu khám gấp, khu khám bệnh cùng các chốt y tá cùng hành lang bệnh viện, bắt đầu từ rạng sáng mười hai giờ.

Ngay từ đầu, tất cả đều bình thường, đèn đuốc sáng choang, chốt y tá có y tá trực ban đêm, trên hành lang ngẫu nhiên đi lại vài vị người bệnh bị đau ốm tra tấn ngủ không yên, mặc dù đã nửa đêm, nhưng đại sảnh khu khám bệnh cũng không thếu người đến khám bệnh, mà bên đại sảnh khu khám gấp lại càng nhiều người hơn, có vài người giống như bị trúng độc cồn được người ta khiêng đến.

Mẹ của Dịch A Lam, bác sĩ Nhạc Khê Minh là bác sĩ trực của khoa ngoại thương, mãi cho đến khi một vị bệnh nhân không biết là do tai nạn xe cộ hay đánh nhau dẫn đến bị thương hấp hối đưa đến phòng khám gấp, sĩ Nhạc Khê Minh mới từ phòng ngoại thương chạy đến khu cấp cứu, xem xét tình trạng của bệnh nhân, để quyết định xem có cần tiến hành giải phẫu khẩn cấp hay không.

Dịch A Lam nhìn thấy mẹ mình, lập tức nín thở, tầm mắt dõi sát theo bóng người trên video.

Biến cố chính là phát sinh ngay tại thời điểm này, hai giờ ba mươi mốt phút rạng sáng.

Nhưng cả Dịch A Lam lẫn Chu Yến An đều không nhìn rõ được, biến cố kia rốt cuộc là diễn ra như thế nào, chỉ thấy trong nháy mắt, video liền nhảy sang cảnh tượng trống rỗng, tựa như thành phẩm cắt ghép bằng tay nghề vụng về của một kẻ nghiệp dư.

Dịch A Lam lập tức lùi thời gian video trở lại một đoạn ngắn, cũng chỉnh tốc độ chạy cực chậm, hình ảnh từng cảnh từng cảnh trôi qua.

Sau đó, Dịch A Lam liền nhìn thấy cảnh tượng mà suốt đời cậu không thể nào quên được, cũng không thể nào hiểu được : Vừa mới cảnh trước y tá bác sĩ còn đang vội vàng chạy đến, cái cảm giác lo lắng bận rộn cùng nỗi thống khổ giãy dụa của người bệnh giống như muốn tràn ra khỏi màn ảnh, nhưng cảnh tiếp theo đó, tất cả đều biến mất, không có một chút điềm báo trước, không có bắt đầu, cũng không có hiện tượng nào, chiếc áo blouse trắng như bụi hoa tường vi mất đi giá treo từ giữa không trung bay xuống, bình thuốc vốn cầm trong tay y tá lộp bộp rơi xuống mặt đất, túi truyền dịch cố gắng hoàn thành công tác nhưng lại mất đi đích đến, tích đầy dịch truyền trên giường bệnh; Trên mặt đất, đám đông người bệnh xếp hàng cùng với cơn đau thống khổ mà họ đang cố chống chọi cũng đi theo bọn họ tan thành mây khói, chỉ để lại đầy đất quần áo nhẹ tênh… Bệnh viện như một nơi áp súc bản năng sinh tồn của chúng sinh, trong nháy mắt chợt tĩnh lặng, không có sống, cũng không có chết.

Thần nói tan biến, bọn họ liền tan biến.

__________________

(*) Web crawler : Trình thu thập dữ liệu Web, đôi khi được gọi là trình thu thập dữ liệu hoặc trình thu thập dữ liệu và thường được rút ngắn thành trình thu thập thông tin, là một bot Internet duyệt hệ thống World Wide Web, thường dành cho mục đích lập chỉ mục Web. (from wikipedia)

(*) Shachiku : xã (hội) súc (sinh), một từ tự giễu của dân đi làm, ám chỉ mình cũng chỉ là 1 con súc vật phục vụ xã hội thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s