[MM] Chương 01: Triều Mộ (01)

***

Lâm Mộ chàng hảng hai chân ngồi trước kính hóa trang, trên người cậu chỉ mặc mỗi cái váy yếm của Lâm Triều, chị cậu đứng sau lưng vén túi lưới tóc giả, khom lưng cẩn thận đội lên đầu cậu. Lâm Mộ hướng về phía kính ra dấu thủ ngữ:【Nóng quá.】

Lâm Triều bĩu môi, đưa tay ra dấu cực nhanh: 【Nóng cũng phải đội, tóc giả không dính chặt vô dễ bị nhìn ra lắm.】

Lâm Mộ trợn trắng mắt, nhỏ giọng than thở một câu con gái đúng là phiền toái, bị Lâm Triều cốc đầu một cái.

Lâm Triều nheo nheo mắt, mấy ngón tay trắng nõn tựa như lưỡi đao bén ngót chầm chậm ra dấu thủ ngữ 【Chị nhìn thấy em đang nói gì đó, nhóc lừa đảo.】

***

Mấy khu dân cư lớn bên Quận Đông mỗi tháng đều sẽ tổ chức một lần đại hội giao lưu dành cho các nhóm người đặc biệt. Lâm Triều tham gia được vài lần liền không chịu đi nữa, mới đầu Lâm Mộ cứ tưởng là có người ăn hiếp chị mình, sau mới biết là do cô nàng này mấy tuần trước tự một mình lén nhận công việc hướng dẫn chơi cờ, đúng lúc trùng với giờ đại hội giao lưu bên đây.

Lâm Yến Lai với Giang Uyển từng bởi vì việc này mà tổ chức hội nghị gia đình, Lâm Triều vừa mới bị Lâm Mộ mắng xong, mặt mày chù ụ khoanh tay trước ngực.

Hai người họ là một cặp song sinh khác trứng, nhưng lạ là vẻ ngoài lại rất giống nhau, Lâm Triều sinh sớm hơn một giây, nhưng người cất tiếng khóc trước lại là Lâm Mộ.

Một tháng sau đó, Lâm Triều bị bác sĩ chẩn đoán điếc bẩm sinh.

Lâm Yến Lai cùng Giang Uyển cố gắng vượt qua nỗi đau bi thống khi nhận được chẩn đoán từ bác sĩ, sau đó bắt đầu bôn ba chạy chữa cho con gái mình, nhưng kết quả nhận được lại khiến hai người càng thêm tuyệt vọng. Cuối cùng Lâm Yến Lai quyết định từ chức, chuyên tâm ở nhà làm công việc nội trợ, tự học thủ ngữ, chăm sóc con gái cũng nhân tiện nuôi nấng con trai.

Năm hai tuổi, lời đầu tiên mà Lâm Mộ học được, đó là gọi Lâm Triều tiếng “chị”.

Một năm sau đó, Lâm Triều dùng thủ ngữ ra dấu đầu tiên, là gọi cậu em của mình “nhóc lừa đảo”. Nguyên nhân là bởi vì hôm đó Lâm Mộ một mình ăn vụng hết toàn bộ kẹo nougat mà Lâm Yến Lai làm, còn gạt Lâm Triều nói là ba không có làm.

Theo lẽ thường thì từ lúc tiểu học, Lâm Triều phải đi học ở trường dành cho trẻ khuyết tật, nhưng nhờ công của Lâm Yến Lai, nên ngoại trừ không thể nghe không thể nói ra, các mặt học tập cùng năng lực của Lâm Triều không thua kém bất kì đứa trẻ cùng lứa nào.

Thế là cô chị miễn cưỡng cùng cậu em đến chung một trường, học chung một lớp, sau học kỳ thứ tư, Lâm Triều cũng bắt đầu học tập cờ vây chính thống.

Mới đầu Lâm Mộ cũng theo học chung, nhưng được nửa năm cậu nhỏ bắt đầu thấy chán, liền bỏ dở.

Lâm Triều từng vì việc này nổi giận với em trai mình, nửa đêm đá ổ chăn không cho cậu nhỏ ngủ. Lâm Mộ buồn ngủ muốn chết, lôi đèn pin dưới gối ra rọi vô mặt chị mình. Đây là thói quen hình thành nhiều năm tới giờ, Lâm Triều không nói được, buổi tối tìm Lâm Mộ thì cậu nhỏ phải cầm đèn pin rọi sáng để nhìn thủ ngữ của chị mình.

【Vì sao không học nữa?】 Ánh sáng đèn pin rọi vào gương mặt xinh xắn của Lâm Triều, cô bé đưa tay che mặt lại, thoạt nhìn giống như bà cụ non.

Lâm Mộ nheo nheo hai mắt, đưa tay ra dấu thật nhanh 【Không lẽ bắt em đi với chị hoài, không có đứa con trai nào tìm em chơi hết, mất mặt lắm.】

Lâm Triều mím môi, có lẽ là thật sự rất tức giận, đưa chân đạp ổ chăn của Lâm Mộ mấy cái, cuối cùng xoay người đi, không thèm để ý đến cậu em mình nữa.

Từ sau lần đó trở đi, Lâm Triều không cùng Lâm Mộ đến trường về nhà nữa, cô bé chỉ học giờ học sáng, sau giờ trưa dùng cơm nước xong liền được Lâm Yến Lai đưa đến kỳ viện học đánh cờ.

Ấy vậy chứ mà Lâm Mộ cũng không kết bạn với ai, một mình đến trường, một mình tan học, thi thoảng đến kỳ viện đưa cơm cho Lâm Triều.

【Nhóc lừa đảo】 Có lần sau khi ăn cơm, Lâm Triều đưa tay ra dấu với em trai, 【Mi bảo phải kiếm bạn chơi, bạn đâu?】

Lâm Mộ mặt mày biếng nhác, một tay chống cằm, một tay múa tới múa lui ra dấu 【Bà phiền quá nha, lo mà chơi cờ đi.】

Ước chừng là vào sơ trung, Lâm Triều thi đậu nghiệp dư ngũ đoạn. Năm Lâm Mộ mới vào trung học, Lâm Triều tham gia thi đấu thăng đoạn chuyên nghiệp, cũng bằng vào chiến tích toàn thắng thành công thăng cấp, trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp.

Nhưng Lâm Yến Lai với Giang Uyển lại nghĩ không thể bỏ mặc việc học văn hóa, thế là cũng cố hết sức nhét con gái mình vào trường trung học số 1 Khôn Kiền, nơi Lâm Mộ đang học. Đây cũng là ngôi trường duy nhất có lớp dành cho người khuyết tật ở Quận Đông.

***

Lại một năm trôi qua, Lâm Triều một lần nữa tham gia thi thăng đoạn, cũng đổi sang kỳ viện lớn hơn để mài giũa bản thân, càng bất ngờ hơn là cô nàng còn dám nhận công việc dạy người ta chơi cờ.

【Con còn chưa đủ mười tám tuổi đó, biết không?】 Giang Uyển bình thường vẫn luôn bận rộn công việc, nhưng bà cực kỳ để tâm chuyện của con gái mình, trong mắt bà thì Lâm Triều chính là hòn ngọc quý giá, cầm trên tay sợ làm rớt mà ngậm trong miệng thì lại sợ tan,【Hướng dẫn chơi cờ cũng xem như là công tác, trong nhà cũng không thiếu tiền, con nhận việc này làm gì? Muốn mua cái gì sao? Nói mẹ biết mẹ mua cho.】

Lâm Mộ nghe vậy không kềm được cảm xúc, tức đến bật cười, vừa ra dấu tay vừa nói:【Bả có cái gì muốn mua đâu! Là rảnh, rảnh quá đó!】

Lâm Triều ở dưới bàn đưa chân đạp Lâm Mộ một cái, tay ra dấu thần tốc:【Mi phiền quá nha!】

Lâm Yến Lai thực sự không muốn đồng ý việc này, ông gỡ mắt kính xuống, đưa tay nhẹ nhàng ra dấu:【Mỗi tháng con còn phải tham gia hội giao lưu của khu mình nữa, không thể không đi.】

Lâm Triều khó chịu, dùng sức vùng vằn ra dấu thủ ngữ:【Con với bọn họ vốn dĩ không quen biết gì nhau, biết giao lưu cái gì? Là bởi vì con cũng có tờ giấy chứng nhận tàn tật sao?】

Lâm Mộ cau mày, ra dấu với chị mình:【Bà khinh thường ai vậy?】

Lâm Triều cười lạnh một tiếng, lập tức phản pháo:【Là mọi người khinh thường con thì có!】

Nói xong, cô không thèm nhìn đến biểu tình kinh ngạc của Lâm Yến Lai cùng Giang Uyển mà đứng dậy đi thẳng lên lầu.

Lâm Mộ tức đến muốn xì khói, đứng dậy tính đuổi theo, bị Lâm Yến Lai gọi lại.

“Đừng hung dữ với chị con” Giang Uyển trách cứ, “Nói chuyện cũng đừng nặng lời như vậy.”

Lâm Mộ tức đến muốn hoa cả mắt: “Rốt cuộc là ai nặng lời đây? Chúng ta coi thường chị ấy? Chúng ta nào? Ha?”

Lâm Yến Lai trừng cậu một cái, Lâm Mộ đột nhiên im miệng, giống như cái pháo điếc, đứng cô đơn tại chỗ.

Lâm Yến Lai đeo mắt kính vào, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu chị con muốn làm hướng dẫn thì để nó làm đi, bên hội giao lưu chúng ta tìm cách khác vậy.”

Hai chị em bọn họ đến tốt nghiệp tiểu học mới chia phòng ngủ, Lâm Mộ đứng trước cửa phòng một lát, vừa mở cửa đã thấy một cái gối bay tới đập vô mặt.

【Nhóc lừa đảo!】Lâm Triều đưa ngón giữa chỉa vào mặt em trai,【Mi chơi mách lẻo.】

Lâm Mộ ném gối trở về, vẻ mặt nghiêm túc ra dấu tay:【Nói thật đi, có phải bà ở kỳ viện mới bị người nào ăn hiếp không?】

Lâm Triều trợn mắt, ra dấu:【Chị không muốn tham gia cái hội giao lưu đó thôi.】

Lâm Mộ hỏi:【Tại sao?】

Lâm Triều giơ tay lên uốn lượn thành vòng tròn, giống như đang vẽ một đóa hoa, cô bĩu môi, mặt mày có chút ngang bướng:【Không tại sao hết, không muốn là không muốn thôi.】

***

Kỹ thuật trang điểm của Lâm Triều cũng không tệ lắm.

Xét về chiều cao thì Lâm Mộ cao hơn chị mình một chút, nhưng dù sao vẫn còn là học sinh, không có thời gian rèn luyện cơ thể, nhìn chung vẫn có chút gầy. Hai chị em đều thuộc dạng da dẻ trắng nõn, tay chân thon dài, Lâm Mộ mặc vào váy yếm của Lâm Triều thoạt nhìn không kỳ cục chút nào, ngoại trừ chỗ ngực có hơi “lép” một tí.

【Có cần mặc bra không?】 Lâm Mộ hỏi.

Lâm Triều cầm một cái bra mới, vẻ mặt xấu xa lắc lư,【Mặc này.】

Lâm Mộ “…”

Hai khoảnh thịt xẹp lép trước ngực cậu bị Lâm Triều đè ép vào nhau, khó lắm mới nhô ra được hình dạng “đôi gò”. Lâm Triều lấy áo chống nắng của mình đưa Lâm Mộ mặc vào, cuối cùng đeo vào cổ cậu một sợi ruybăng.

“Pơ-phẹc.” Lâm Triều ra dấu ok.

Lâm Mộ hơi ngước cằm nhìn vào gương, cậu bĩu môi, cảm thấy có chút ghét bỏ, lại có chút xấu hổ.

Lâm Yến Lai và Giang Uyển không biết tại sao con gái lớn lại đột nhiên đồng ý tham gia đại hội giao lưu, nhưng phía bên tổ chức gọi điện thoại bảo Lâm Triều đã đến bên kia, khiến hai người có chút luống cuống không biết làm sao.

“Đến rồi ấy ạ…” Giang Uyển cảm thấy không tin lắm, lại xác nhận lần nữa, “Thật sự đến rồi?”

Thầy phụ trách hội trao đổi giọng khá lớn, Lâm Yến Lai đứng cạnh cũng nghe được tiếng nói từ điện thoại vang rõ mồn một, “Đến rồi đến rồi, cháu Lâm rất ngoan, có điều không thích giao tiếp với mọi người cho lắm, cứ yên tâm chúng tôi sẽ trông nom cháu.”

Không thích trao đổi với người khác, điểm này thì đúng rồi… Giang Uyển nghĩ mãi không ra, chỉ có thể nửa tin nửa ngờ dặn dò thầy phụ trách vài câu, sau khi cúp điện thoại, Lâm Yến Lai giống như thuận miệng hỏi: “Lâm Mộ đâu rồi?”

Giang Uyển vẫn còn đang nghĩ chuyện con gái, xua tay tùy ý bảo: “Chắc lại đi đâu chơi rồi, ai mà biết được, mặc kệ nó đi.”

***

Lâm Mộ ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong phòng học, trời nóng đến mức làm cậu buồn ngủ muốn chết, lại còn phải kềm chế bản thân không được ngồi gác chân. Trong phòng học không nhiều người lắm, trừ cậu ra mọi người giống như đều quen biết nhau, thỉnh thoảng có vài vị cũng điếc hoặc câm đến gần muốn trao đổi với cậu, nhưng ra dấu được một lát rồi lại không biết phải nói gì nữa, đến cuối cùng vẫn là Lâm Mộ ngồi một mình một góc.

Đến giờ nghỉ giải lao, Lâm Mộ thực sự là nóng đến chịu không nổi, liền một mình ra ngoài ngồi dưới bóng mát gốc cây ở sân trường, rốt cuộc có thể ngồi gác chân thư giãn một lúc.

Nhưng chỉ được một lát, lại có “kẻ không biết điều” đến gần.

Lâm Mộ có chút không cam tâm khép chân lại, hơi nghiêng đầu, bóng cây loang lổ phủ trên gương mặt cậu, hai mắt nheo nheo nhìn người đến.

【Xin chào.】 Nam sinh đến bắt chuyện vóc dáng rất cao, bề ngoài nhìn cường tráng hơn Lâm Mộ nhiều lắm, da ngăm đen, ngũ quan cũng rất ưa nhìn, người nọ trúc trắc dùng thủ ngữ, nhìn như vừa học thủ ngữ không bao lâu, thuộc kiểu người mới học vừa ra dấu vừa nói thành tiếng,【Bạn có thấy nóng không?】

Lâm Mộ ra dấu đáp lại:【Bình thường】, rồi cũng mặc kệ đối phương có hiểu hay không, đưa mắt đánh giá người nọ một chốc, xác định người này không bị khuyết tật hay trí óc có vấn đề, không rõ lắm đối phương bắt chuyện mình là có ý đồ gì.

【Tôi tên Lục Nhung.】 Nam sinh rõ ràng không biết phải làm sao ra dấu tên của mình, có hơi ngốc ngốc đưa ngón út, ngón trỏ cùng ngón cái dựng thẳng, hai ngón còn lại khép vào lòng bàn tay, đưa lên đặt ở huyệt thái dương lắc khẽ mấy cái.

Lâm Mộ cảm thấy buồn cười, cậu phỏng theo động tác của đối phương, lại ra dấu thủ ngữ bảo:【Dấu này có nghĩa là lộc (nai), là động vật.】

Lục Nhung nhìn hiểu, giống như có hơi xấu hổ, lóng ngóng đứng tại chỗ, lát sau lại ra dấu lần nữa:【Bạn có thấy nóng không?】

Lâm Mộ ngước nhìn đối phương, không kềm được khẽ bật cười, cậu giơ tay, năm ngón xòe ra phẩy phẩy ra ngoài, sau đó ụp vào trán vỗ nhẹ hai cái.

【Bây giờ hết nóng rồi.】 Cậu nói.

_________________

Hôm nay là một ngày đẹp trời, thích hợp đào hố mới ~

4 comments

  1. Há lô, lại là mình đây, hihi.
    “Lâm Yến Lai thực sự không muốn đồng ý việc này, bà gỡ mắt kính xuống, ” => chỗ này là ông chứ nhỉ. Móa ơi, vì câu này mà tui cứ ngỡ 2 bạn trỏe có 2 người mẹ đó. 😭 Xong qua chương 2 toai thấy thím dịch là ông nên đi đọc lại.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s