Day: 16/06/2020

[MM] Chương 02: Triều Mộ (02)

***

Lục Nhung không giống kiểu người sẽ chủ động đến bắt chuyện với người khác, hai người trao đổi với nhau vài câu liền bắt đầu không biết nói gì. Lâm Mộ hiện tại đang đóng vai một mỹ thiếu nữ vừa điếc lại câm, giờ mà đột nhiên mở miệng nói chuyện chắc hù chết người ta quá. Sau cậu suy nghĩ thật lâu mới cho ra kết luận, có lẽ Lục Nhung vì nhìn thấy mình là bạn cùng lứa tuổi, mới thử đến bắt chuyện xem có thể tán gẫu với nhau không, nhưng tới lúc bắt chuyện lại bởi vì mình quá giống “đóa hoa trên đồi cao”, thành ra khó mà tiếp tục tán gẫu được nữa.

Hai người cùng ngồi trên ghế một lát, Lâm Mộ thầm nghĩ chẳng lẽ cứ ngồi như vậy hoài, mới vừa đứng dậy, đã thấy Lâm Nhung cũng đứng dậy theo.

【Tôi đi mua đồ lạnh giải khát.】 Lâm Mộ ra dấu thủ ngữ,【Cậu muốn đi cùng không?】

Lục Nhung gật đầu.

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (01)

* * *

Dịch A Lam ngây người rất lâu, trong đầu tự hỏi đi hỏi lại bản thân mình, ngày hôm qua cùng ngày hôm nay, rốt cuộc đâu là mơ đâu là thật.

Cậu bấm di động sáng màn hình, bên trên rõ ràng chính xác biểu hiện là ngày 1 tháng 6, thời gian là 7 giờ 10 phút sáng. Cảnh tượng đang diễn ra ngoài cửa sổ không khác gì mấy so với trí nhớ của cậu, khu vực đặt vài thiết bị tập thể dục lộ thiên bị các vị cao tuổi chiếm đóng đứng tán gẫu, cách đó không xa là một đoạn đường cái dẫn vào thành phố tấp nập xe cộ ngược xuôi.

Dịch A Lam trước hết gọi điện cho mẹ mình, chuông reo vài tiếng liền có người đón nghe.

“A Lam” Giọng nói ông nhu giống như lâu rồi chưa được nghe thấy, thậm chí có chút xa lạ.

Dịch A Lam hốc mắt nóng lên “Mẹ.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (9) : Thịt khối và quạ đen

* * *

Hai thi thể tuy vẫn còn hình người hoàn chỉnh, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, thi thể hai người bị thứ hung khí sắc bén nào đó xắt thành từng khối từng khối giống như thịt gà cắt miếng, lại vẫn giữ nguyên vẹn hình dạng thân thể bày trên mặt đất.

Quần áo trên người họ đã bị máu nhuộm ướt đẫm, nhăn nhúm dính nhớp dán sát vào thi thể, mặt đất bên dưới cũng bị nhuốm thành màu đỏ sậm, mùi máu tươi nồng nặc trong không khí, xung quanh xác chết rải rác có hơn mười con quạ đen, nhìn thấy Mục Dịch Nhiên đến gần cũng không bay đi, mà dùng ánh mắt đen ngòm tĩnh mịch nhìn hắn.

Kha Tầm quay người đi chỗ khác, há miệng muốn ói ra, sợ tới mức Vệ Đông lại lần nữa dùng mông cùng hai tay lết ra đằng sau có hơn bảy tám mét: “Cái đựu ngậm miệng lại! Mày nhìn thấy gì vậy!?”

Đọc tiếp