[NT32] Tháng 06 (01)

* * *

Dịch A Lam ngây người rất lâu, trong đầu tự hỏi đi hỏi lại bản thân mình, ngày hôm qua cùng ngày hôm nay, rốt cuộc đâu là mơ đâu là thật.

Cậu bấm di động sáng màn hình, bên trên rõ ràng chính xác biểu hiện là ngày 1 tháng 6, thời gian là 7 giờ 10 phút sáng. Cảnh tượng đang diễn ra ngoài cửa sổ không khác gì mấy so với trí nhớ của cậu, khu vực đặt vài thiết bị tập thể dục lộ thiên bị các vị cao tuổi chiếm đóng đứng tán gẫu, cách đó không xa là một đoạn đường cái dẫn vào thành phố tấp nập xe cộ ngược xuôi.

Dịch A Lam trước hết gọi điện cho mẹ mình, chuông reo vài tiếng liền có người đón nghe.

“A Lam” Giọng nói ông nhu giống như lâu rồi chưa được nghe thấy, thậm chí có chút xa lạ.

Dịch A Lam hốc mắt nóng lên “Mẹ.”

Bên kia đầu dây vọng lại tiếng cười khẽ “Dậy sớm vậy? Gọi điện cho mẹ làm gì đấy? Muốn mẹ về nhà sớm à?”

“Ừm.” Dịch A Lam mơ hồ nói “Mẹ ổn chứ?”

“Tan ca rồi, đang trên đường lái xe về.”

“Vậy mẹ tập trung lái xe đi.” Dịch A Lam cúp điện thoại, lần nữa ghé người dựa vào cửa sổ nhìn đám người đi lại dưới lầu, nhìn bọn họ đứng nói với nhau những chuyện trời ơi đất hỡi, như muốn chứng minh ngày hôm nay cũng không khác gì so với những ngày trước đây.

Dịch A Lam không biết là mình nên khóc hay cười, mọi chuyện ngày hôm qua có lẽ chỉ là cơn ác mộng.

Cậu gọi điện thoại cho chú mình, vẫn luôn không ai nghe máy, đến nỗi Dịch A Lam bắt đầu hoài nghi có khi nào là do đặc tính công việc của chú nên mấy năm nay chú đã đổi số điện thoại khác hay không. Nhắc mới nhớ, số này cậu lưu vào danh bạ cũng hơn bảy tám năm về trước rồi, mấy năm gần đây hầu như cũng không hề liên lạc.

Dịch A Lam chỉ đành bò lên mạng tìm kiếm những thứ có liên quan đến ngày ba mươi hai, lo sợ hiện tại thời gian trong nước vẫn còn đang sáng sớm, cho nên cậu cất công chuyển sang các trang web nước ngoài với múi giờ khác nhau tìm kiếm mấy lần, nhưng trên mạng lại không có bất cứ kẻ nào nhắc đến sự kiện kì dị ngày thứ ba mươi hai, cũng không ai đáp lại topic lẫn status mà cậu đăng tải. Cậu thậm chí còn phát trạng thái tìm kiếm Chu Yến An, nếu như Chu Yến An lên mạng tìm tin tức về ngày thứ ba mươi hai, hẳn là sẽ nhìn thấy cậu mới đúng?

Nhưng sự thật là không một ai đáp lại.

Giống như kia chỉ là hoang tưởng của bản thân cậu mà thôi.

Có lẽ cậu nên thừa nhận bản thân mình bị bệnh, rất nghiêm trọng. Cậu hi vọng là mình mắc bệnh, chứ không phải cả thế giới này mắc bệnh.

Cũng may là cậu đã đặt lịch hẹn nhận điều trị từ bác sĩ tâm lý từ sớm, cũng chính là vào năm ngày sau.

Chẳng mấy chốc, ngoài cửa truyền đến âm thanh mở khóa, Nhạc Khê Minh trên tay cầm sữa tươi cùng cái bánh sandwich trứng kẹp bước vào nhà.

Dịch A Lam nhìn bà, trước mắt cậu là một con người chân thật, đã tồn tại suốt hai mươi bảy năm trong sinh mệnh của cậu, chưa từng biến mất bao giờ.

Nhạc Khê Minh cảm thấy sợ hãi vì ánh mắt của Dịch A Lam, bà dè dặt cẩn thận hỏi “Con có chuyện gì muốn nói với mẹ sao?” Trong giọng nói rõ ràng tràn ngập đề phòng.

Dịch A Lam lắc đầu “Chỉ là con đói bụng quá thôi.”

Cậu vờ như mình không nhìn ra được vẻ đề phòng cùng lo lắng của mẹ, dù sao thì… cậu cũng đã quen với nó rồi.

Nhạc Khê Minh đưa bữa sáng cho Dịch A Lam, đi buồng vệ sinh rửa mặt, đang lúc tính trở về phòng ngủ thì đột nhiên lên tiếng hỏi một câu “A Lam, con tính bao giờ tìm công việc mới?”

Dịch A Lam cắn sandwich, nói “Coi tình hình sao đã, trước lên mạng tìm xem có vị trí nào thích hợp không.”

“Mẹ nhớ hình như con có quen với một người bạn làm thiết bị trí năng đúng không? Cũng ở thành phố này? Hình như phát triển rất tốt, thi thoảng mẹ vẫn thấy cậu ta xuất hiện trên tin tức.”

“Mẹ nói Giản Thành ấy hả? Nhà cậu ấy quả thật làm càng lúc càng lớn, bây giờ cũng đứng trong top đầu ngành sản xuất trí năng toàn quốc rồi.” Dịch A Lam phủ quyết không chút do dự “Nếu con muốn vào công ty cậu ấy thì năm đó tốt nghiệp đã xin vào rồi. Con không muốn làm cấp dưới của bạn học mình. Vả lại con cũng không có dã tâm gì to tát, tìm cái công ty quy mô cỡ vừa làm việc ổn định là được rồi.”

“Tùy con.” Nhạc Khê Minh mỉm cười tỏ vẻ khoan dung, giống như dù cho Dịch A Lam làm gì, bà cũng sẽ ủng hộ.

Thấy mẹ mình đi ngủ bù cho giấc tối, Dịch A Lam cũng không muốn ở trong phòng khách làm ồn ào ảnh hưởng đến bà nghỉ ngơi, bèn trở về phòng mình, trên mạng vẫn là không ai đề cập gì tới ngày thứ ba mươi hai.

Dịch A Lam thả người ngã xuống giường, cảm giác bất lực như trói chặt lấy cậu. Chuyện ngày hôm qua xảy ra cứ như một giấc mơ, bệnh tâm lý, cảm giác mờ mịt về tương lai… đủ loại suy nghĩ đan xen quấn lấy nhau, gỡ không được mà cắt cũng không xong, khiến người ta vô cùng phiền não. Lúc này cậu chợt nghĩ đến Chu Yến An, người nam nhân thoạt nhìn giống như sẽ không gục ngã trước bất cứ chuyện gì, nếu như là anh ta bị vây vào hoàn cảnh giống như mình, liệu anh ta sẽ làm gì?

Ngay khi Dịch A Lam không kềm lòng được tự mình tưởng tượng thành Chu Yến An thì, cậu đột nhiên rùng mình toát mồ hôi lạnh, đây thực sự rất giống dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt, bởi vì chịu không nổi áp lực sự thật mà phân liệt thành nhân cách thứ hai.

Dịch A Lam đột nhiên muốn khóc, những thứ giống như từng xảy ra lại giống như chưa từng xảy ra, những thứ sắp sửa xảy ra, tất cả đều như hư như ảo, tràn ngập thống khổ, tra tấn linh hồn yếu ớt của cậu. Cậu sợ rằng mình đã sớm lạc lối ở khốn cảnh trong lòng mình, cậu không thể xác định bản thân mình có còn đang tỉnh táo hay không, có còn khả năng phán đoán nhận tri chính xác về thế giới bên ngoài hay không, lại còn đủ khả năng nhận ra cái gì là thật cái gì là giả hay không…

Cậu bỗng hoài nghi về sự tồn tại của chính mình.

Lại không biết bao lâu trôi qua, Dịch A Lam nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mẹ mình reo lên liên hồi, ngay sau đó âm thanh im bặt, hiển nhiên là mẹ cậu bị đánh thức, đón nghe điện thoại.

Dịch A Lam không nghe được mẹ mình nói cái gì, nhưng một lát sau đó, cửa phòng ngủ bị mẹ cậu dùng sức kéo ra vang lên một tiếng kẽo kẹt, tiếng bước chân dồn dập băng qua phòng khách. Nhạc Khê Minh thậm chí không gõ cửa đã đẩy cửa thẳng vào phòng “A Lam, chú của con mất rồi.”

* * *

Vừa đến nhà của chú cậu Dịch Hiểu Sơn, bà nội cả người run rẩy bổ nhào vào lòng Nhạc Khê Minh, gương mặt già nua chảy đầy nước mắt.

Cụ bà đáng thương lại một lần nữa trải qua nỗi đau mất con, bà khóc đến khàn cả giọng “Minh Minh a! Là nghiệp chướng của mẹ, mẹ không chết già được! Mẹ còn chưa chết mà đã phải tiễn hai đứa con đi rồi!”

Kết quả giám định thi thể Dịch Hiểu Sơn ban đầu từ bác sĩ cho ra kết quả là đột tử do cơ tim tắc nghẽn, thời gian tử vong ở vào khoảng rạng sáng ngày hôm nay.

Lúc Dịch A Lam gọi điện thoại cho Dịch Hiểu Sơn, vì tiếng chuông điện thoại reo lên làm cho bà nội cảm thấy phiền táo, nên đã đứng trong phòng khách lên tiếng bảo hắn mau nghe điện thoại, nhưng Dịch Hiểu Sơn lại không có phản ứng. Bà nội mặc dù tức giận nhưng cũng không thể làm gì được, người con trai thứ này của bà trước giờ không nghề ngỗng lại không học vấn, đến tận tuổi này rồi mà không có việc làm ra hồn, kém xa đứa con trai lớn của bà.

Nghĩ đến con trai lớn mất sớm, cụ bà lại càng thương tâm, ngồi trên ghế sofa yên lặng rơi nước mắt.

Đợi đến lúc bà theo thường lệ than thở bản thân tuổi già thê lương xong, lại đi làm bữa sáng, mới lên tiếng kêu đứa con trai thứ của mình ra ăn cơm. Nhưng lúc này, trong phòng Dịch Hiểu Sơn vẫn là im lặng không có chút động tĩnh nào. Bà nội tức giận đi gõ cửa, sau đó mở cửa ra, nhìn thấy Dịch Hiểu Sơn nằm trên giường, lồng ngực không hề phập phồng hô hấp, sắc mặt tái xanh lạnh như băng.

Bởi vì Dịch Hiểu Sơn làm nghề đòi nợ thuê, một công việc không vẻ vang gì mấy, nên mới đầu không loại trừ khả năng bị giết hại. Nhưng sau khi bác sĩ kiểm tra thi thể, cảnh sát hỏi thăm bà nội Dịch A Lam, cũng như thăm dò hiện trường, trên cơ bản liền bài trừ khả năng mưu sát bằng thuốc hoặc các loại thủ đoạn khác.

Dịch Hiểu Sơn vóc dáng vạm vỡ, nhưng thân thể kỳ thực rất hư nhược, mỡ nội tạng rất cao, nhịp sinh hoạt lại thất thường, thường xuyên uống rượu ăn thịt nướng đến quá nửa đêm, dưới tình trạng áp lực cùng mệt mỏi quá độ rất có thể dẫn đến nhồi máu cơ tim gây đột tử. Hơn nữa bà nội của Dịch A Lam cho biết dạo gần đây quả thực thường nghe thấy con trai mình vẫn luôn than phiền một vị con nợ nào đó rất ti tiện lại giảo hoạt, chặn đường tim mãi mà vẫn không thấy được người đâu.

Cảnh sát cầm di động đã được giải trừ mật mã của Dịch Hiểu Sơn hỏi Dịch A Lam “Anh là cháu của người chết Dịch A Lam đúng không? Cuộc điện thoại cuối cùng mà người chết nhận được là do anh gọi đến, tôi nghe bà nội của anh bảo, anh cùng Dịch Hiểu Sơn không thường xuyên liên lạc, vậy tại sao sáng nay lúc bảy giờ anh lại đột nhiên gọi cho ông ấy? Đừng nghĩ nhiều, tôi không có ý gì khác, chỉ là câu hỏi lệ thường thôi.”

Nhạc Khê Minh ngạc nhiên nhìn Dịch A Lam, bà cũng không thể hiểu được vì sao ngay lúc sáng sớm Dịch A Lam lại muốn liên lạc với người chú vốn dĩ không thân, hơn nữa cũng không từng nhắc việc này với bà.

Bà nội nghe vậy liền nghẹn ngào “Nhất định là Lam Lam cảm giác được! Dù sao cũng chung một dòng máu!”

Dịch A Lam kinh ngạc, không biết nên nói cái gì, giờ khắc này cậu cảm giác mình giống như đang lún sâu vào màn sương mù dày đặc, hết thảy đều mờ ảo không đúng thực. Cậu vẫn còn chưa xác định hôm qua mình có phải đã gặp được chú ở thế giới tận thế hay không, mà người duy nhất có thể trả lời câu hỏi này là chú cậu lại đột nhiên qua đời.

Có lẽ, giống như bà nội nói như vậy, là quỷ thần trong tiềm thức mông muội. Quỷ hồn của chú đã dẫn cậu vào cảnh mơ ngày thứ ba mươi hai để cáo biệt cậu, sau đó đuổi theo con nợ của mình mãi mãi ra đi.

“Tôi mới từ tỉnh ngoài trở về, nhớ là chú ấy quen biết rộng cho nên tính hỏi thăm chú có biết công việc nào thích hợp đề cử cho tôi không.” Giữa một mớ hỗn loạn rối bòng, Dịch A Lam miễn cưỡng rút ra một dòng suy nghĩ nói với cảnh sát lý do thoái thác.

Phía cảnh sát quả thật chỉ là đặt câu hỏi theo lệ thường, nên cũng không tiếp tục đào sâu hỏi kỹ, chỉ giống như nhắc nhở Dịch A Lam một câu “Cậu còn trẻ, cơ hội còn rất nhiều, đừng đi lên đường ngang ngõ tắt.”

Nhạc Khê Minh cũng nhìn Dịch A Lam bằng ánh mắt sâu thẳm, ngay sau đó lập tức giấu đi, ôm lấy bà nội an ủi bà.

Lát sau, cả cảnh sát lẫn bác sĩ đều rời đi.

Giữa tiếng khóc da diết không ngừng của bà nội, Dịch A Lam cẩn thận bước từng bước vào phòng của chú.

Màn cửa đóng kín, tầm nhìn u ám, trang hoàng hỗn độn.

Một khối xác thịt không có linh hồn lẳng lặng nằm đó. Dịch A Lam trù trừ không dám tiến lên, giờ phút này đây, ý nghĩa tử vong mà cỗ thi thể kia mang đến, không chỉ là thân nhân của cậu, cũng là lý trí của cậu.

Mãi cho đến khi Dịch A Lam nhìn thấy hình xăm quen thuộc trên cổ chú, một đóa hoa màu đen với bụi gai quấn quanh dần lên từ ngực đến cổ họng. Thật lòng mà nói, nhìn hình thể và khí chất của chú, hình xăm này ngược lại tạo cảm giác rất hài hòa phù hợp, hoặc cũng có thể là chú vì muốn làm kinh sợ các con nợ nên mới xăm đóa hoa văn nhìn không rõ là cái gì này.

Thế cho nên ngày hôm qua, lúc Dịch A Lam nhìn thấy chú, mới không tỏ ra kinh ngạc hay mới lạ đối với hình xăm kia, giống như hình xăm kia từ trước đến giờ vẫn luôn ở trên người chú vậy.

Nhưng mà, Dịch A Lam nhớ rất rõ ràng, lần cuối cùng mà cậu gặp chú cách đây một năm trước, trong hiện thực, lúc ấy trên người chú tuyệt đối không có hình xăm này.

Nếu, ngày thứ ba mươi hai chỉ là do bản thân cậu hoang tưởng ra, vậy cậu từ đâu mà nhìn đến hình xăm này của chú?

Dịch A Lam cảm giác như bước chân đạp vào khoảng không hư vô, cả người rơi vào vực sâu mê hoặc sợ hãi, cả người bất giác rịn mồ hôi lạnh.

* * *

Lễ tang của chú bận rộn suốt ba bốn ngày, Dịch A Lam là người con trai cuối cùng của nhà họ Dịch, cho nên cậu phải gánh mọi trọng trách lên vai mình, như một cỗ máy móc chết lặng theo trình tự tiến hành lễ tang, không có thời gian sắp xếp lại nỗi sợ hãi của mình. Cậu chỉ biết một điều, rằng Chu Yến An cũng không có lần theo internet tìm cậu, cũng không có bất cứ ai nhắc đến ngày thứ ba mươi hai.

Cậu chỉ có thể cầu cứu bác sĩ tâm lý.

Bác sĩ tâm lý Điền Lộ là một vị nam tính thoạt nhìn khá trẻ, tuổi tác có lẽ không quá ba mươi lăm, diện mạo tuy bình thường nhưng khá ưa nhìn, điều này khiến Dịch A Lam cảm giác tự tại hơn, bởi vì cậu không thể kể ra nỗi hoang mang của mình trước mặt một vị bác sĩ tuổi trung niên bảo thủ.

Dịch A Lam ngồi trên chiếc ghế dựa màu xanh lam, trang trí xung quanh tươi mát mà sạch sẽ, trên bàn đặt một chiếc bình thủy tinh trong suốt cắm một đóa hoa hồng trắng nở rộ, rất xinh đẹp, giống như thắp lên một điểm sáng trong tầm mắt, khiến người ta bất giác thả lỏng bản thân.

Điền Lộ dùng ánh mắt ôn hòa nhìn bệnh nhân, hắn kiên nhẫn chờ người bệnh mở rộng lòng với mình.

Dịch A Lam nói về ngày thứ ba mươi hai.

Điền Lộ mỉm cười, trong lòng đã muốn đưa ra phán đoán, rằng người thanh niên diện mạo thanh tú khiến người ta thương tiếc trước mặt mình có lẽ mắc phải chứng hoang tưởng, nhưng biểu tình trên mặt vẫn tỏ ra vô cùng tôn trọng cùng quan tâm “Cậu phải nói ra nguyên do khiến cậu trầm cảm, tôi mới có thể giúp cậu phân tích việc này.”

Dịch A Lam khẽ mím môi, quay mặt đi chỗ khác, không nhìn thẳng vào bác sĩ tâm lý, giống như không dám nhìn thẳng vào tương lai của chính mình “Ba của tôi, là đồng tính luyến ái.”

__________________

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s