Day: 17/06/2020

[MM] Chương 03: Triều Mộ (03)

***

“Tôi cũng từng thấy em trai của cậu.” Lục Nhung đột nhiên cúi đầu viết lên giấy “Vẻ ngoài của hai người rất giống nhau.”

Động tác ra dấu của Lâm Mộ chợt khựng lại, trong lòng rõ ràng là đang chột dạ, cậu lập tức ở trong đầu suy nghĩ một lượt, nhớ tới trước đó trong mấy lần Lâm Triều ngoan ngoãn đi tham gia đại hội này, cậu đúng thật là có đưa chị mình tới.

Vì thế, chỉ có thể chớp chớp hai mắt, ra vẻ bình tĩnh dùng tay làm động tác ra dấu 【Chúng tôi sinh đôi.】

Lục Nhung lại viết tiếp “Nhìn bề ngoài quả thật khó mà ngờ cậu ấy lại giỏi đánh nhau đến như vậy.”

Lâm Mộ “…”

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (02)

* * *

Cơ hồ là trong nháy mắt, bác sĩ tâm lý Điền Lộ liền hiểu được tâm tưởng của Dịch A Lam, hắn có thể nhận ra được nam nhân trước mắt mình là một người tương đối nhạy cảm, loại nhạy cảm này có thể là trời sinh đã có, cũng có thể là do hoàn cảnh lớn lên hun đúc. Bất luận thế nào đi nữa, một chàng trai với tính cách nhạy cảm sống trong gia đình mà ba của mình là đồng tính luyến ái, bản thân lại rất có thể là kết quả sinh ra từ âm mưu cùng lừa gạt, nhất định sẽ phải chịu đủ giày vò.

“Lúc tôi cùng mẹ biết được ông ấy là đồng tính luyến ái thì, ông ấy đã chết.” Thật lâu sau, Dịch A Lam mới nói tiếp “Ông ấy suốt đêm lái xe đi gặp người tình nam của mình, sau đó gặp tai nạn xe cộ. Chúng tôi nhận được tin dữ của ông ấy, cũng từ đó biết được ông ấy vì sao lại mất.”

Qua đời, ngoại tình, lừa hôn.

Ba tầng đả kích liên tiếp mà đến cơ hồ khiến cho một nữ nhân ôn nhu dịu dàng như Nhạc Khê Minh suýt nữa suy sụp.

Năm ấy, Dịch A Lam vừa mới tròn chín tuổi.

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (10) : Chết thành “xen-xò”

* * *

Cả Kha Tầm lẫn Vệ Đông đều khiếp sợ đến dừng lại, vẻ mặt không dám tin đồng loạt nhìn về phía Mục Dịch Nhiên.

Mục Dịch Nhiên cũng đứng lại, quay đầu nhìn thẳng hai người: “Hay nói trắng ra chính là thế giới trong tranh không chấp nhận việc một ngày không có kẻ tử vong, nhưng bởi vì mọi thứ trong tranh diễn biến phát triển đều mang tính ngẫu nhiên, rất thường xuất hiện trường hợp không có ai tử vong. Nếu tình huống đấy xảy ra, tranh sẽ cưỡng chế bắt buộc phải có một người chết đi, để bổ sung vị trí tử vong của ngày hôm trước. Mà người này, sẽ do những kẻ may mắn còn sống sót bầu phiếu tuyển chọn ra.”

Đầu óc của Kha Tầm vẫn còn đang bởi vì cực độ khiếp sợ mà trở nên trống rỗng, tiếng nói có chút mơ hồ, hỏi: “Sau khi tuyển ra rồi thì…?”

“Trong một phút đồng hồ ngay sau đó, người này sẽ lập tức tử vong dựa theo phương thức phù hợp với phong cách của bức tranh ấy.” Mục Dịch Nhiên đáp, ngữ khí bình tĩnh đến tàn nhẫn.

Nhưng Kha Tầm biết, tàn nhẫn như vậy là vì muốn nhắc nhở mình, thế giới này khắc nghiệt hơn cậu nghĩ nhiều lắm.

Bị mọi người lựa trở thành kẻ chịu chết… cảm giác ấy đáng sợ đến cỡ nào?

Đọc tiếp