[NT32] Tháng 06 (03)

* * *

Sau khi rời khỏi phòng khám của bác sĩ Điền Lộ, Dịch A Lam nhất thời không thể nói rõ bản thân cảm giác thế nào.

Đây là lần đầu tiên cậu đi khám bác sĩ tâm lý, nên không biết việc trị liệu tâm lý sẽ có tác dụng ra sao, hoặc là phải cần bao lâu mới có thể cởi bỏ khúc mắc trong lòng. Về mặt lý trí, cậu cảm thấy lời của bác sĩ Điền Lộ nói rất có lý, có lẽ cậu nên dựa vào lời bác sĩ nói tự khuyên bảo bản thân, sớm ngày thoát khỏi chứng vọng tưởng; Nhưng về mặt tình cảm cậu lại không muốn chấp nhận việc này, thậm chí bản năng mách bảo cậu nên phản bác lại.

Cậu không rõ, liệu đây có phải là căn bệnh chung của các bệnh nhân tâm lý hay không.

Lúc xe chạy ngang qua trường học, Dịch A Lam bỗng cảm thấy cả ngôi trường im lặng đến lạ thường, khiến cậu liên tưởng đến sự tận diệt hoàn toàn của ngày thứ ba mươi hai.

Nhưng cậu biết chỉ là bởi vì sắp đến kỳ thi đại học cho nên trường học được nghỉ để chuẩn bị làm phòng thi cho các thí sinh mà thôi.

Tính ra từ ngày thi đại học năm ấy đến nay, Dịch A Lam rời xa mẹ mình cùng thành phố này cũng đã gần mười năm.

Sau bốn năm đại học, Dịch A Lam tiếp tục học thạc sĩ, sau khi tốt nghiệp cậu lưu lại ở nơi đó làm việc gần ba năm, từ một thiếu niên còn đang tuổi thanh xuân dần biến thành một người nam nhân sắp đến ngưỡng ba mươi. Mắt nhìn đám bạn học cũ cùng trường cũng như đồng nghiệp xung quanh ai nấy đều lần lượt tìm thấy một nửa của mình, kẻ kết hôn, người sinh con đầu lòng, sinh đứa thứ hai, thậm chí có người còn ly hôn rồi lại tái hôn (tất nhiên, Dịch A Lam cũng không phải bởi vì thấy tiền mừng cứ lần lượt đội nón ra đi lại sợ không có ngày thu về mà từ chức)

Dịch A Lam nghĩ mình không thể cứ chạy trốn mãi như vậy được, cậu phải trở về nhà, đối mặt với người mẹ đã ngày một già đi theo năm tháng, đối mặt với cuộc sống dù có cố gắng trốn tránh nhưng cuối cùng vẫn tiến đến, lựa chọn cô độc sống nốt quãng đời còn lại, hay là quỳ gối trước mặt mẹ cầu xin bà tha thứ.

Ngày lại ngày trôi qua, ký ức dần trở nên mơ hồ xa xăm, chỉ mới hơn nửa tháng thôi mà Dịch A Lam đã bắt đầu không còn dám đoan chắc về sự tồn tại của ngày thứ ba mươi hai như lúc mới ban đầu.

Đến lúc này Dịch A Lam cũng không tha thiết muốn biết nữa, dục vọng tìm hiểu của cậu đã biến mất, bởi vì cậu biết… tiếp tục tìm kiếm sẽ chỉ khiến cậu càng thêm rúc vào sừng trâu.

Có từng tồn tại hay không có quan trọng gì nữa đâu, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, thế là đủ rồi.

***

Nhạc Khê Minh là một người phụ nữ dịu dàng lại lương thiện, tuy trong lòng bà căm hận đến nỗi chỉ muốn cắt đứt quan hệ với họ hàng bên Dịch Vân Sơn, nhưng dù sao kia cũng là bà nội của Dịch A Lam. Cụ bà vừa mới trải qua nỗi đau mất đi con cái, tinh thần ủ rũ, sức khỏe cũng ngày một yếu đi, cứ thế để bà thui thủi một mình Nhạc Khê Minh cũng không đành lòng.

Cuối cùng Nhạc Khê Minh đón bà nội về nhà của bọn họ, cũng quyết định sẽ chăm sóc bà đến cuối đời.

Dịch A Lam thay bà nội chuyển đồ đạc cá nhân đến nhà bọn họ, cũng giúp bà xắp sếp mọi thứ ổn thỏa; Nhưng đến lúc tìm hỗ bày biện di ảnh của Dịch Hiểu Sơn lại tỏ ra bối rối, không biết phải đặt ở đâu mới được.

Bà nội ngồi trên giường, vẫy tay gọi cậu “Mang lại đây cho bà, để ở đầu giường bà là được rồi. Bà biết mấy đứa trẻ như các cháu kiêng kị mấy thứ này, bà cũng gần chết rồi, còn sợ cái gì nữa đâu.”

Bà nội cầm lấy di ảnh, dùng tay áo chậm rãi chà lau mặt kính cùng viền khuông, hai hốc mắt hãm sâu đã bắt đầu ươn ướt.

Dịch A Lam trầm mặc hồi lâu, mới hỏi “Ảnh của ông ấy đâu?”

Cậu hỏi chính là Dịch Vân Sơn, ba của cậu. Nhà cậu chưa bao giờ trưng ảnh chụp của Dịch Vân Sơn, mà Nhạc Khê Minh cũng chưa từng dẫn cậu đi tế bái ông bao giờ.

Bà nội phiến môi run rẩy, ánh mắt nhìn Dịch A Lam tràn đầy áy náy “Đặt ở sau hình của Hiểu Sơn.”

Dịch A Lam nhìn về phía mặt sau, chẳng thấy được gì, nhưng lập tức hiểu ra, là di ảnh của Dịch Vân Sơn được đặt chung khung hình với Dịch Hiểu Sơn, Dịch Hiểu Sơn nằm ở trên, Dịch Vân Sơn ở dưới bị che lại.

Bà nội giải thích “Mẹ cháu không thích nhìn thấy nó, mỗi lần nhìn thấy đều sẽ tức giận, mẹ cháu là một đứa dâu thảo, là Vân Sơn có lỗi với nó, vậy mà nó còn có lòng lo cho bà, bà làm sao có thể để nó tức giận được? Thôi đành để Vân Sơn nó chịu thiệt một chút. Ai, cũng đúng thôi, là nó đáng bị như vậy!”

Dịch A Lam ánh mắt nặng nề nhìn tấm ảnh chụp trắng đen trong khung hình, giống như muốn xuyên qua gương mặt Dịch Hiểu Sơn nhìn Dịch Vân Sơn, cậu thật sự không còn nhớ được bộ dáng của ông ấy như thế nào.

“Cháu muốn nhìn ba của mình một cái không?” Bà nội nhỏ giọng dò hỏi.

Dịch A Lam lập tức lắc đầu.

Hốc mắt của bà ngay lập tức trào ra nước mắt “Cháu hận ba của cháu lắm đúng không? Phải hận chứ, làm sao có thể không hận? Bà đều hận đến muốn chết đi cho rồi, tại sao bà lại đẻ ra một đứa con như vậy? Mà nó cũng biết nó có lỗi với Minh Minh và cháu, suốt ngần ấy năm chưa từng báo mộng cho bà lần nào. Hiểu Sơn thì có, nó bảo nó lạnh, nó bảo nó rất sợ. Lam Lam ơi, có phải mồ mả không kín cho nên chú của cháu nó mới thấy lạnh không?”

Dịch A Lam yên lặng ngồi nghe cụ bà nói những lời thương tâm vô nghĩa, lại an ủi “Mai hay mốt gì cháu sẽ đi tế bái mộ chú.”

***

Hôm sau, trời đổ mưa lâm râm, Dịch A Lam cũng quyết định đến nghĩa trang tế bái chú mình, bởi vì cậu cảm thấy không khí trong nhà rất áp lực, muốn tìm một chỗ vắng vẻ yên lặng ngồi một lát. Mà nhìn khắp cả thành phố này, có lẽ không chỗ nào yên lặng hơn chỗ này.

Lúc vừa đến cổng nghĩa trang công cộng, Dịch A Lam bắt gặp một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang đi ra, ngay lúc ấy cảm giác déjà vu lại một lần nữa xuất hiện, Dịch A Lam cảm thấy mình giống như đã gặp người đàn ông kia ở đâu đó rồi. Nhưng suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không ra được, cậu liền mặc kệ, quyết định không khó xử đại não có lẽ đang bị bệnh của mình nữa.

Dịch A Lam để ý thấy trước mộ chú có dấu chân bùn đất, chứng tỏ có người từng tế bái Dịch Hiểu Sơn. Trong đầu cậu lập tức xuất hiện hình ảnh người đàn ông đội mũ lưỡi trai gặp phải lúc ở cổng, nhìn kích cỡ dấu chân cùng với mức độ nguyên vẹn, có thể phỏng đoán nó thuộc về một người đàn ông vừa mới rời khỏi cách đây không lâu.

Cảm giác déjà vu giống như có được lời giải thích. Có lẽ nhiều năm về trước, cậu từng gặp người đàn ông kia trong đám bạn bè của chú mình cũng nên.

Không như bà nội đã lo lắng, mồ mả thoạt nhìn vô cùng rắn chắc, chặt chẽ kín không kẽ hở giống hệt những nấm mồ xung quanh, là nơi khép lại một đời người. Nơi này có hàng ngàn hàng vạn nấm mồ, cũng đại biểu ngàn vạn người chết đi. Lúc còn sống có lẽ bọn họ mỗi người từng nở rộ ánh hào quang của riêng mình, nhưng đến lúc ngã xuống lại nằm trong nấm mồ chẳng khác gì nhau, được khắc rõ thời gian sinh tử lạnh như băng, như đánh dấu sự tồn tại đã tan biến mà có lẽ chẳng còn ai quan tâm hoặc chẳng còn ai biết đến.

Dịch A Lam đứng trước mộ bia của chú, trong lòng bi ai nghĩ, đến cuối cùng rồi mình cũng sẽ như thế, những năm tháng mà cậu còn tồn tại bây giờ rồi cũng sẽ biến thành một dòng lịch sử chẳng có bao nhiêu ý nghĩa trong tương lai.

Sự tồn tại của cậu, chỉ khiến chính bản thân cậu chịu đủ giày vò.

Dịch A Lam sụp người ngồi xổm xuống đất, nhịn không được bật khóc, khóc cho người chú gặp gỡ ngắn ngủi nhưng ly biệt lại vĩnh hằng, cũng khóc cho chính mình.

***

Tế bái chú xong, Dịch A Lam lái xe lang thang không mục đích trong thành phố. Rồi bỗng đột nhiên, cậu nhìn thấy bóng người cao lớn thấp thoáng đứng ở ven đường.

Đại não bệnh tật của cậu lại bắt đầu lớn tiếng kêu gào, người nọ, là người nọ!

Nhưng lần này Dịch A Lam không phớt lờ việc tùy tiện nhận người quen của đầu óc mình, ngay lập tức dừng xe lại ở ven đường, mặc kệ chuyện sau khi trở lại rất có thể sẽ nhận được một đống hóa đơn phạt của cảnh sát giao thông, mang theo trái tim đập đến kinh hoàng đuổi theo bóng dáng sắp sửa mất hút vào đám đông kia.

Làm sao có thể biến mất được chứ! Người nọ thân thể cao to lại cân xứng, khí thế trầm tĩnh như tòa núi cao; khiến cho anh tách biệt rõ ràng cùng cả thế giới còn lại, rất nhiều thiếu nữ bên đường tình cờ thoáng qua đều đỏ mặt lén lút dùng di động chụp lại.

Dịch A Lam kích động hô lên “Chu Yến An!”

Chu Yến An dừng bước, ngoái đầu.

Dịch A Lam vui sướng đến như muốn nghẹn thở, cậu vội vã chạy về phía Chu Yến An, trong lòng e sợ kia chẳng qua chỉ là một bóng hình ảo ảnh mà trí não cậu tự hư cấu ra, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Đến gần đối phương rồi, Dịch A Lam bắt đầu cảm thấy xấu hổ, nói ra một câu bắt chuyện vừa tầm thường cũ kỹ, lại giống như mang theo ý đồ tiếp cận kẻ khác “Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi đúng không?”

Chu Yến An bình tĩnh nhìn cậu, ánh mắt trong suốt lập tức khẽ cong, mỉm cười nói “Chào cậu, Dịch A Lam.”

Dịch A Lam cười to “Thật sự là anh!”

***

Hai người tìm một quán cafe ngồi xuống, gần nơi ban công lộ thiên có thể bao quát tầm nhìn cả thành phố, chiếc dù che nắng rũ xuống bóng râm thật lớn phủ trên đỉnh đầu, giống như bao vây cuốn lấy bọn họ tiến vào một mảnh lĩnh vực nào đó. Người ngoài nếu có vô tình nghe thấy bọn họ nói chuyện, sợ là cũng chẳng thể hiểu được.

Dịch A Lam nhấp một ngụm cafe ướp lạnh, hưởng thụ vị đắng chát lưu luyến trên đầu lưỡi “Ý anh là, anh có từng lên mạng tìm kiếm về ngày thứ ba mươi hai, nhưng không thu được kết quả gì, ngay cả thông báo tìm người của tôi cũng chưa thấy qua?”

“Đúng vậy.” Chu Yến An nói.

Dịch A Lam ngạc nhiên nói “Cảm giác giống như là kết quả tìm kiếm bị chặn lại vậy, phát đi ra thì được nhưng không ai nhìn thấy nó, thảo nào không thấy ai tò mò xem mấy topic của tôi. Nhưng kẻ nào lại có thể chặn lại tin tức trên các nền tảng xã hội của cả trong lẫn ngoài nước như vậy?”

“Một tên hacker cỡ Joker có thể chứ?”

“Anh ta không thể làm được điều này…” Dịch A Lam đang quả quyết khẳng định, nhưng giống như chợt nhớ ra gì đó, liền trù trừ “Dưới tình huống thông thường, anh ta chắc chắn làm không được. Nhưng nếu ngày thứ ba mươi hai là thật, anh ta lợi dụng lỗ hổng không có ai trông coi vào ngày hôm đó, tiến hành nghiên cứu phá giải lấy được chìa khóa các siêu máy tính của các nước, rất có khả năng anh ta sẽ mượn tạm băng thông cùng khả năng tính toán của siêu máy tính thực hiện việc che chắn với phạm vi phóng xạ khổng lồ.”

“Nếu quả thật là con người làm ra,” Chu Yến An như tự giễu nói “Vậy hắn thật là đã đùa bỡn được vô số người. Tôi thậm chí nghĩ rằng ngày đó chỉ là do bản thân tôi tự hoang tưởng ra, chỉ vì muốn khẳng định giá trị bản thân mình trước tai nạn.”

Dịch A Lam cười gượng gạo “Tôi cũng thế, còn đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ bảo tôi do áp lực tâm lý quá lớn nên đã ảo tưởng nghĩ ra một xã hội đơn giản lại vắng bóng nhân loại.”

Còn về Điền Lộ từng nói tới cái gì biểu tượng nam tính hoàn mỹ, ước lệ sinh sản vân vân, Dịch A Lam chỉ muốn format hết thảy.

Chu Yến An liếc mắt nhìn Dịch Lam.

Rất khó mô tả ánh mắt ấy bằng ngôn ngữ, có thương tiếc, quan tâm, hối tiếc, cảm thông, rất khẽ, rất nhạt, rất khắc chế… giống như đang nhìn đồng loại của mình.

Ngay tại giờ khắc này, hai người họ tựa như tâm linh tương thông đạt thành một nhận thức chung, bọn họ kỳ thật đều có bệnh tâm lý, dưới góc độ y học giải thích, là nội tâm của bọn họ bởi vì áp lực khó có thể chịu được, dẫu cho nguyên nhân tạo thành tật bệnh tâm lý của bọn họ có thể không giống nhau, nhưng nỗi thống khổ là đồng điệu, thế cho nên bọn họ đều không cách nào xác định sự tồn tại của ngày thứ ba mươi hai.

Dịch A Lam liếc nhìn vết thương trên mu bàn tay trái của Chu Yến An.

“Cho nên, chúng ta quả thực là đã trải qua một ngày…thứ ba mươi hai kỳ lạ, đúng không?” Dịch A Lam hỏi.

Chu Yến An gật đầu “Trừ phi cậu là tôi, hoặc tôi là nhân cách thứ hai từ cậu phân liệt ra. Không thì không có cách nào giải thích vì sao hai người chúng ta vốn dĩ không quen biết nhau lại tồn tại một đoạn ký ức chung.”

“Muốn chứng minh việc này cũng đơn giản thôi,” Dịch A Lam khẽ cười, với tay ngăn lại một nữ phục vụ vừa lúc đi ngang qua “Cô cảm thấy tôi với anh ta ai đẹp trai hơn?”

Nữ phục vụ lớn mật trêu ghẹo “Chỉ có trẻ con mới phải làm ra lựa chọn, tôi chọn cả hai!” Nói xong liền đỏ ửng cả mặt, lập tức chạy trốn.

Dịch A Lam nhún vai nhìn Chu Yến An “Trừ khi cô gái kia là nhân cách thứ ba từ chúng ta phân liệt ra.”

Chu Yến An bật cười “Như vậy có thể kết luận, chúng ta quả thực đã trải qua ngày thứ ba mươi hai.”

Không khí giữa hai người cũng nhờ thế trở nên thoải mái hơn.

Dịch A Lam gật đầu, lại nói “Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện cười.”

“Hm?”

“Có ba người ngồi trên ghế dài công viên, một người xem báo, hai người còn lại cứ luôn làm ra mấy động tác kì lạ, nhón ngón tay, vung cánh tay, giống như đang móc mồi chuẩn bị câu cá. Bảo vệ thấy vậy bèn nói với người đang xem báo, hai người bạn của anh giống như tinh thần có vấn đề, dễ làm người ta cảm thấy sợ hãi, có thể dẫn bọn họ đi chỗ khác không. Người xem báo lập tức bảo tốt thôi, thành thật xin lỗi. Sau đó, hắn vươn người làm động tác cật lực chèo thuyền.”

Chu Yến An hiểu được ý nghĩa tự giễu trong chuyện cười của cậu, có lẽ bọn họ giống như những người bệnh tâm thần ấy, tự vui tự sướng đắm chìm trong thế giới của mình, thoạt nhìn thì bình thường, nhưng lại không hợp với thế giới bình thường một chút nào.

Dịch A Lam nói xong tự mình bật cười, Chu Yến An cũng không nhịn được cả tiếng cười rộ lên.

Dịch A Lam rất thích cảm giác này, dù có là kẻ điên, cũng có người cùng cậu điên đấy thôi.

Cười mệt, Dịch A Lam mới nghiêm túc nói “Chúng ta quả thật có người thứ ba…”

“Ý cậu là Lương Phi?”

“Hả?” Dịch A Lam ngớ người một lát, mới nghĩ ra Lương Phi chính là vị sản phụ kia, lúc cậu truyền máu cho Lương Phi có nhìn thấy dải nhận dạng trên cổ tay cô, hình như chính là tên này “Là cô ấy. Lúc đó cô ấy đang sinh ở bệnh viện nhân dân, nếu gặp vấn đề chúng ta có lẽ sẽ tìm được tin tức liên quan. Kỳ thật cô ấy là người dễ tìm ra nhất trong số chúng ta.”

Chu Yến thấy cậu phân tích rõ ràng đâu ra đấy, bèn nói “Nhưng cậu cũng không hề đi tìm hiểu để chứng thực, đúng không?”

Dịch A Lam ngẩn ra, vẻ mặt xấu hổ nhưng vẫn thành thật trả lời “Tôi có nghĩ tới, nhưng không dám đi.”

Tìm ra Lương Phi, chứng minh ngày thứ ba mươi hai không phải ảo giác, tận thế thật sự đã từng tiến đến, nhưng sau đó lại vô cớ biến mất, điều này chỉ càng tăng thêm sự sợ hãi vì bản thân vô tri mà thôi.

Bất luận kết quả là như thế nào, cũng không phải là thứ một người bình thường có thể chịu được.

Chu Yến An nói “Tôi có đi tìm.”

Dịch A Lam vội hỏi “Rồi sau đó?”

“Tôi không tìm được cô ấy.”

__________________

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s