[NT32] Tháng 06 (04)

* * *

Dịch A Lam kinh ngạc hỏi lại “Tại sao?”

“Đến ngày thứ hai sau hôm thế giới trở lại bình thường, tôi mới đến bệnh viện.” Chu Yến An chậm rãi nói, biểu tình trên mặt hiếm thấy xuất hiện vẻ xấu hổ “Cũng tức là ngày 2 tháng 6, có lẽ bỏ lỡ thời gian, cô ấy đã xuất viện.”

Dịch A Lam chú ý đến biểu tình thay đổi rất khẽ trên mặt Chu Yến An. Tất nhiên cậu không tán đồng những lời phân tích của bác sĩ Điền Lộ trước đó lắm, nhưng quả thật phải công nhận Chu Yến An thật sự rất phù hợp với thẩm mỹ chung của nhân loại đối với nam tính, nhưng đó là ở ngày thứ ba mươi hai. Còn Chu Yến An hiện tại càng như là một con người thật, tươi sống rõ ràng, chứ không đơn thuần chỉ là một biểu tượng. Anh cũng sẽ tự hoài nghi, sẽ chần chừ không quả quyết, thấy tiến thối lưỡng nan. Cũng chính vì không tin tưởng vào bản thân, cho nên Chu Yến An phải dành suốt một ngày tự xét lại bản thân về “ngày thứ ba mươi hai”, sau đó mới quyết định ra ngoài tìm đáp án.

Đương nhiên, như thế vẫn dũng cảm hơn Dịch A Lam nhiều lắm, cùng là nhân loại, nhưng giữa hai người vẫn có sự chênh lệch không hề nhỏ tí nào.

“Cũng có thể là do nguyên nhân khác khiến tôi tìm không thấy Lương Phi,” Chu Yến An lại bổ sung một câu “Tôi tìm từng phòng từng phòng ở các lầu khoa sản, không dám chắc là có bỏ sót hay không. Hơn nữa y tá của bệnh viện cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, không chịu tiết lộ tin tức về Lương Phi cho tôi biết.”

Dịch A Lam nói “Hay là… để tôi hỏi mẹ tôi thử xem? Tôi nhớ bà với một vị bác sĩ chủ nhiệm khoa sản chơi khá thân với nhau.”

Chu Yến An nhìn cậu, ánh mắt giống như đang nói : có quan hệ như vậy mà sao cậu không chịu hành động từ sớm?

Dịch A Lam gượng cười vài tiếng, vội lấy di động ra gọi cho mẹ mình.

Nhạc Khê Minh hôm nay không có ca mổ, cho nên rất nhanh liền nghe máy “A Lam? Sao đang giữa giờ làm lại gọi cho mẹ, trong nhà xảy ra chuyện gì à?”

“Không có.” Dịch A Lam nói “Mẹ, con nhờ mẹ hỏi thăm tí về chuyện ở bệnh viện được không? Bên khoa sản giống như có một sản phụ tên Lương Phi, độ tầm hổi tháng sáu mới sinh em bé, mẹ hỏi thăm giúp con về cô ấy, với cả số điện thoại liên lạc nữa…”

“Lương Phi? Người quen của con à? Là ai vậy?”

“Con hỏi giúp bạn con, ừm… việc này có liên quan đến chuyện riêng của người ta, không thể giải thích rõ với mẹ được.”

Nhạc Khê Minh bên kia đầu dây bật cười “Con tìm người ta cũng đề cập tới việc riêng rồi.”

“Ơ…” Dịch Lam nhất thời cũng nghẹn họng.

“Được rồi, để mẹ giúp con hỏi thăm một chút. Cơ mà báo trước cho con biết đó, nếu trái với quy tắc bệnh viện, mẹ sẽ không nhiều lời một câu đâu.”

“Hay quá rồi, cảm ơn mẹ! Mẹ nhớ nha, là Lương Phi, phi trên đầu có chữ vũ ấy.”

Dịch A Lam cúp điện thoại, nhìn Chu Yến An cười “Chờ tin tức thôi.”

Chu Yến An cũng mỉm cười “Trải qua ngày thứ ba mươi hai, phát hiện mẹ cậu vẫn còn khỏe mạnh, chắc là cậu vui sướng lắm nhỉ.” Ấn tượng về hình ảnh Dịch A Lam hồn xiêu phách lạc khi ấy cắm rễ thật sâu trong đầu anh.

“Ừ, vui sướng.” Dịch A Lam đáp, nhưng dạo gần đây cậu và mẹ chung sống không được hòa hợp cho lắm.

Dịch A Lam cảm thấy điểm khúc mắc có lẽ là do hôm ấy cảnh sát hỏi cậu lý do vì sao gọi điện thoại cho chú cậu vào buổi sáng cái ngày mà chú qua đời. Cảnh sát không rõ lắm việc trong nhà họ nhưng Dịch Khê Mình thì ngược lại, bà biết rõ Dịch A Lam bất luận thế nào cũng không cần phải nhờ đến Dịch Hiểu Sơn giới thiệu việc làm, mà cái lý do Dịch A Lam tùy tiện bịa ra lại càng khiến bà càng thấy nghi ngờ hơn.

Nhưng bà lại không chủ động hỏi cậu, chỉ là thật cẩn thận dời sự chú ý đặt lên người cậu, ý đồ âm thầm tìm ra nguyên nhân Dịch A Lam đột nhiên liên hệ với họ hàng bên nội. Cái cảm giác quan sát tuy rất khẽ nhưng lại không lúc nào là không tồn tại ấy cơ hồ đi theo Dịch A Lam từ nhỏ cho đến lớn. Hiện tại cậu lại càng lúc càng cảm thấy khó có thể chịu được nó.

Nhưng ngẫm kỹ lại, dù là mẹ cậu có chủ động hỏi thì cậu cũng đâu có cách nào cho bà câu trả lời thỏa đáng? Dù sao ngay chính bản thân cậu cũng chưa thể hiểu được rõ ràng đã xảy ra chuyện gì…

Chờ trong chốc lát, Nhạc Khê Minh gọi điện đến.

“Mẹ giúp con hỏi rồi, A Lam.” Nhạc Khê Minh giọng điệu nghiêm túc “Chuyện của Lương Phi khá là đặc thù lại mẫn cảm, mẹ nói con biết không sao, nhưng đừng đi nói lung tung với người khác. Xét nghiệm tiền sản của Lương Phi trước đó vẫn bình thường, các hạng chỉ tiêu của thai nhi trong bụng cũng rất ổn định, nhưng sinh ra lại là thai chết. Bệnh viện nghi ngờ có thể là trong quá trình sinh sản xảy ra ngoài ý muốn khiến thai nhi nghẹt thở mà chết, nhưng vấn đề là cả bác sĩ đỡ đẻ lẫn y tá đều cho rằng thao tác của mình không xảy ra bất cứ vấn đề gì, Lương Phi sinh sản vốn dĩ phải rất thuận lợi. Sau kiểm tra thi thể thai nhi chứng minh là xét nghiệm tiền sản hoàn toàn không có vấn đề, thai nhi cũng không gặp phải bệnh tật bẩm sinh gì. Lương Phi bị đả kích rất lớn vì việc này, từng náo loạn trung tâm chăm sóc trẻ sơ sinh, bên khoa phụ sản hiện vẫn đang liên hệ với Lương Phi cùng người nhà, hi vọng hiệp thương riêng để hòa bình giải quyết chuyện này.

Dịch A Lam giật mình sửng sốt hồi lâu.

Chu Yến An vốn đang uống cafe trong lúc chờ đợi Dịch A Lam nghe tin tức xong sẽ thuật lại cho mình, đột nhiên thấy không khí có vẻ không đúng lắm, liền ngẩng đầu nhìn Dịch A Lam.

Dịch A Lam im lặng hồi lâu, mới nói “Mẹ có hỏi giúp con số liên lạc với Lương Phi không?”

“Xin lỗi con trai, mẹ không hỏi được. Bên khoa phụ sản cũng không dám tiết lộ phương thức liên lạc của Lương Phi cho mẹ, việc này đề cập đến danh dự của bệnh viện.”

Dịch A Lam cúp điện thoại, nói với Chu Yến An “Đứa bé Lương Phi sinh ra là thai chết.”

Chu Yến An cũng trầm mặc.

“Tôi rõ ràng đã nghe thấy đứa bé kia cất tiếng khóc, ầm ĩ muốn chết.” Dịch A Lam khẽ nói, hơi lắc đầu, giống như khó có thể chấp nhận “Anh nói xem, cái chết của đứa bé kia, liệu có liên quan gì với… ngày thứ ba mươi hai không?”

“Tôi cũng không rõ lắm.” Giọng của Chu Yến An không hề dứt khoát, giống như mơ hồ, lại yếu ớt.

Dịch A Lam do dự một lát, nói “Còn có một việc tôi chưa kịp nói cho anh biết, buổi sáng ngày thứ ba mươi hai hôm ấy tôi từng gặp được chú mình, nhưng sau khi trở về ngày 1 tháng 6, tôi liền nhận được tin, chú tôi bị đột tử qua đời.”

Chu Yến An đột ngột ngẩng đầu, hai mắt chăm chăm nhìn Dịch A Lam.

Cả hai người bọn họ đều khó mà tin được rằng đây chỉ là sự trùng hợp. Ngày thứ ba mươi hai không những tồn tại, thậm chí rất có thể đã gây ra thiệt hại ở sự thật.

Dịch A Lam chỉ cảm giác giống như xung quanh họ có rét buốt đang lan tràn.

Lúc này thời gian gần đến buổi hoàng hôn, ánh chiều tà đầu mùa hạ chiếu rọi ấm áp cả mảnh sân, như phủ lên sàn gỗ một lớp ánh sáng vàng óng ả. Nhưng bóng ma của ngày thứ ba mươi hai tựa như một con quái vật duỗi ra vô số xúc tu, dù cho bọn họ đã chạy trốn trở về sự thật, vẫn bị nó sít sao bám lấy.

Có lẽ, thật sự không nên truy tìm chân tướng.

Dịch A Lam đầy bi ai muốn tự lừa dối bản thân.

***

Ở một nơi khác trong tòa thành phố với ngàn vạn dân cư; một khu dân cư với vài chục tòa chung cư thoạt nhìn giống hệt nhau, trong đó có một căn nhà hết sức bình thường, một vị nam tử như vừa mới tan làm vẻ mặt mỏi mệt đẩy ra cửa nhà mình.

Hắn nhìn thấy trong nhà bày một ít quần áo trẻ con.

Hắn bất đắc dĩ lại đau lòng hô lên “Phi Phi.”

Lương Phi ngồi trên ghế sofa, ngước đầu nhìn chồng mình Vu Hiểu Thiên “Ông xã, anh tìm được Tiểu Hàm chưa?”

Phụ mẫu hắn cũng ngồi bên cạnh, bọn họ chỉ có thể chăm sóc sức khỏe cho Lương Phi, lại hoàn toàn không cách nào can ngăn hành vi cằn nhằn của cô.

Vu Hiểu Thiên không cách nào tiếp tục nhẫn nại “Phi Phi! Chúng ta chưa từng có Tiểu Hàm! Đứa bé kia chưa sinh ra đã chết rồi!”

Lương Phi không nhìn hắn, vẻ mặt chấp nhất ngồi sắp xếp các loại quần áo sặc sỡ xinh đẹp “Bệnh viện gạt chúng ta, em đã nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Hàm, nó khóc to lắm, em còn cho tiểu hàm bú lần đầu nữa, nó bé xíu hà, nặng ba ký rưỡi, da mặt nhăn nhăn, không trắng, tóc lại thưa nữa…”

Mẹ của Vu Hiểu Thiên nhịn không được ngắt lời “Đứa bé nào mới sinh cũng đều như thế.”

Vu Hiểu Thiên cả người trầm trọng ngồi xuống “Phi Phi, chúng ta không phải vô hăn hóa thiếu hiểu biết, em đừng gây sự nữa, bệnh viện bên kia đã đưa ra các loại bằng chứng, chúng ta cũng hỏi thăm bạn bè làm bác sĩ rồi, bọn họ nói trách nhiệm quả thật không thuộc về bệnh viện, đứa bé chưa sinh ra đã chết đi rồi. Hơn nữa bệnh viện còn nhân đạo bồi thường cho chúng ta. Tại sao em lại không chấp nhận sự thật này?”

Lương Phi vẫn tiếp tục tự nói chuyện “Là hai thanh niên đỡ đẻ cho em, bọn họ nói bên ngoài tận thế rồi, cả anh cả bác sĩ, thế giới rất nhiều người đều biến mất. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, hai người kia đều đang nói dối, rất có thể bọn họ âm mưu hợp tác cùng bệnh viện cố ý gạt em, sau đó bắt cóc con của em…”

Vu Hiểu Thiên chà mặt, cuối cùng quyết định “Phi Phi, anh đã liên hệ bác sĩ tâm lý cho em.”

Lương Phi nhìn thẳng đối phương, mặt mày có phần ủ dột mỏi mệt, nhưng lời nói lại cứng rắn như đá “Anh cho là em bị điên sao?”

“Anh…”

Lương Phi ôm lấy xấp quần áo trẻ em được xếp ủi gọn gàng, đứng dậy trở về phòng “Em sẽ tìm ra Tiểu Hàm.”

***

Dịch A Lam cùng Chu Yến An trao đổi phương thức liên lạc, sau đó tự ôm tâm sự nặng nề tạm biệt nhau.

Sự xuất hiện của ngày thứ ba mươi hai, giống như một trận gió bão không có quy luật, vội vàng đến một chuyến, cuốn tung hỗn loạn mọi thứ, sau đó lại chẳng biết đã đi đâu.

Nó rốt cuộc là cái gì, nó sẽ trở lại lần nữa hay không, nó mang đi cái gì, để lại những gì… Chỉ suy nghĩ một lát, cả người đều cảm thấy mê mang bất lực.

Dịch A Lam lại nghĩ đến việc tin tức về ngày thứ ba mươi hai bị chặn lại trên mạng, sau đó tự mình làm thí nghiệm, phát hiện từ khóa bị chặn bao gồm các loại ngôn ngữ cùng thuyết minh về “ngày ba mươi hai”.

Có lẽ cậu có thể tránh đi các từ khóa này để phát topic lên mạng.

Nhưng mà như vậy, những người giống như cậu nếu không dùng từ khóa để tìm kiếm, làm cách nào họ có thể tìm được topic của cậu giữa đại dương internet mênh mông?

Hơn nữa cậu cũng đã tìm được Chu Yến An, rất nhiều chuyện cậu có thể thương lượng cùng đối phương.

Nên Dịch A Lam cũng thôi việc tìm kiếm những người có liên quan ngày thứ ba mươi hai.

Về việc bị chặn, Dịch A Lam sau đó cũng suy nghĩ rất nhiều, kia có lẽ là mạng lưới che chặn trải rộng internet toàn cầu, không phải đơn giản chỉ cần một hacker có thể làm ra được. Dựa theo bước đầu thí nghiệm của cậu, các bộ máy tìm kiếm lớn trên mạng toàn bộ đều không tìm ra được bất cứ tin tức tương quan nào, các diễn đàn lớn cũng đều bị chặn lại tin tức về ngày thứ ba mươi hai, có lẽ cũng có một ít server nhỏ lẻ ít phổ biến vận hành phần mềm không bị ảnh hưởng, nhưng cũng không làm nên được chuyện gì.

Tạo ra mạng che chắn quy mô lớn như vậy còn chưa tính, còn phải khiến cho các công ty phần mềm mạng xã hội cùng động cơ tìm kiếm không chút hay biết hay phát hiện gì về việc này. Dù cho có trộm được quyền sử dụng siêu máy tính cũng không đủ, có thể còn phải vận dụng đến máy tính lượng tử.

Joker quả thật là một hacker rất lợi hại, ngày thứ ba mươi hai cũng không có ai trông coi quản lý máy tính lượng tử, nhưng Dịch A Lam vẫn không cho là Joker có thể chỉ trong một ngày có thể phá bỏ được cách ly cũng lấy được chìa khóa xâm nhập vào máy tính lượng tử.

Dịch A Lam nhắn cho Chu Yến An về ý tưởng của mình.

Chu Yến An trả lời cậu như vầy : Cậu có từng nghĩ đến, đây có lẽ là các quốc gia đang hợp tác với nhau hay không?

Nếu các quốc gia trên thế giới hợp tác với nhau, cùng nhau tiến hành che chắn thông tin về ngày thứ ba mươi hai, vậy chuyện này liền trở nên dễ hiểu. Nhưng vấn đề là, tại sao họ phải làm như vậy?

Vẫn là ẩn số khó giải.

Dịch A Lam thường thường sẽ trao đổi với Chu Yến An về các y tưởng vụn vặt của mình, cũng làm ra các loại suy đoán, tuy vẫn như trước không cách nào tiếp cận đáp án cuối cùng, nhưng có thể cùng một vị đương sự khác cùng chứng kiến chung với mình thảo luận trao đổi, xem như cũng được chút an ủi, không đến mức bị hoang mang lo lắng khủng hoảng đè đến chết.

Mỗi lần Dịch A Lam nhắn tin với Chu Yến An, đều sẽ cố ý chọn lúc một mình ở trong phòng riêng, nhưng Chu Yến An trả lời cậu lại không hẳn là biết lựa thời điểm.

Có mấy lần Dịch A Lam đang ở phòng khách dùng cơm, di động sẽ “ding ding” kêu lên liên hồi. Mà những lúc như vậy, cả bà nội lẫn mẹ đều sẽ quay sang nhìn cậu.

Bà nội cũng là người đáng thương, dẫu rằng Nhạc Khê Minh là một người con dâu hiền lành thiện lương, Dịch A Lam cũng là đứa cháu trai hiếu thuận, nhưng bà biết rõ mình đang ăn nhờ ở đậu, dù cho lúc đêm về thường vì nghĩ đến hai đứa con trai đã qua đời mà đau khổ đến mất ngủ, nhưng lúc ban ngày bà vẫn cố gắng không để mình làm cho người khác thấy khó chịu, mở lời bông đùa cùng hai thành viên gia đình vẫn còn chưa quen thuộc lắm với mình.

Bà nội cười hỏi “Là bạn gái tìm cháu đấy à, A Lam? Mấy hôm nay thấy cháu ở nhà cứ ôm di động suốt.”

Mới đầu Dịch A Lam dùng lý do đồng nghiệp cũ hỏi thăm chuyện bàn giao công tác để thoái thác, nhưng sau lại sợ mẹ cậu nghĩ nhiều, mà nếu bỏ di động ở trong phòng lại thành ra mâu thuẫn với thói quen ngày trước (lúc này A Lam coi như là nhận quả đắng, ngày trước cậu vẫn luôn kè kè di động theo bên mình không phải do nghiện di động, mà là có thể dùng lý do ngồi vọc di động để tránh né mấy trường hợp xấu hổ), cho nên cuối cùng liền chọn chế độ mute.

Nào ngờ về sau có lần trên bàn cơm, Nhạc Khê Minh nói vừa mới nhắn cho cậu một bức hình thú vị. Dịch A Lam ừ ừ hai tiếng, cầm di động nhìn.

Nhạc Khê Minh hỏi “Sao khi không con lại tắt tiếng điện thoại?”

Dịch A Lam trong lòng chột dạ “Thấy mở tiếng hơi ồn, dù sao cũng không đi làm, không cần để ý liên lạc nên con mute cho rồi.”

Dịch A Lam bình tĩnh dùng xong bữa cơm liền trở lại phòng, cửa vừa đóng, vẻ mặt của cậu cũng trở nên suy sụp.

Cậu cảm thấy hô hấp như mắc nghẹn.

Có đôi khi cậu sẽ nghĩ, rằng mình có phải nhạy cảm quá hay không.

Các đôi mẹ con bình thường sống chung với nhau sẽ khó tránh khỏi nhắc đến các vấn đề cá nhân riêng tư tỷ như chuyện tình cảm, cũng có rất nhiều bà mẹ quan tâm chú ý đến chuyện của con cái mình vô cùng, dẫu cho có phải là chuyện quan trọng hay không, trên mạng cũng từng có tin tức về các bậc phụ mẫu gắt gao đến cả avatar của con mình cũng quản lý đấy thôi.

Có lẽ, cậu không nên nghĩ việc mẹ quan tâm mình là giám sát, hoặc coi việc trao đổi cùng bà giống như đang đánh trận…

__________________

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s