[NT32] Ngày 32 (06)

* * *

Tháng sáu trôi đi trong chớp mắt, thời tiết cũng càng lúc càng trở nên nóng bức.

Trong thời gian này, Dịch A Lam có đi khám bác sĩ tâm lý vài lần. Tất nhiên cậu không hề nói gì với bác sĩ về ngày thứ ba mươi hai, vì cậu không cần tìm người nhận thức cùng với mình nữa.

Cậu chỉ tâm sự về những áp lực có mặt gần như mọi lúc mọi nơi ở trong nhà đến từ mẹ cậu, cùng với hỏi xin sự giúp đỡ từ Điền Lộ, cậu phải làm cách nào mới tìm ra lối thoát.

Điền Lộ nói “Cá nhân tôi cảm thấy có thể là mẹ cậu đã sớm rõ ràng trong lòng rồi. Có rất ít thanh niên mà tính hướng nghiêng về phái nữ ở độ tuổi như cậu mà vẫn chưa từng một lần yêu ai bao giờ, hơn nữa vẻ ngoài của cậu còn không kém. Lại thêm bản thân cậu vẫn luôn lảng tránh chuyện tình cảm càng khiến điều này minh chứng rõ ràng hơn.”

Dịch A Lam quả thật không biết trả lời thế nào, cậu sớm biết được mẹ cậu biết, mà mẹ cậu cũng biết được cậu biết bà đã biết được, lời này thoạt nghe có vẻ rối rắm khó hiểu, mà giữa bọn họ cũng là rối rắm khó hiểu như thế. Biết rõ ràng, nhưng lại không muốn hao phí tâm lực chủ động gỡ bỏ hay là trực tiếp cắt đứt rối rắm ấy.

Bọn họ đều đang chờ.

Chờ của Dịch A Lam, ấy là một loại tiêu cực, cậu thầm nghĩ chờ đến lúc hết đường lui rồi, sự thật rơi xuống đầu rồi, thì mới bằng lòng chấp nhận, đối mặt với nó.

Còn mẹ cậu chờ, kia lại là một loại vọng tưởng, bà không cách nào làm ra lựa chọn đối với sự thật, đành phải lẩn trốn vào vọng tưởng, những mong kéo dài chờ đợi.

Dù sao thì nếu như Dịch A Lam thật sự thích nam, người làm mẹ như bà chỉ cần từ chối tiếp nhận mọi thứ về con trai mình, giống như cái cách bà không muốn chấp nhận với cái chết của Dịch Vân Sơn vậy. Mà từng là một người bị hại, bà làm sao lại có thể để cho một cô gái khác giẫm lên vết xe đổ của mình. Vận mệnh, giống như chưa từng cho Nhạc Khê Minh quyền lợi lựa chọn.

Nhưng đằng sau vọng tưởng của bà, kỳ thật chính là nỗi đau khôn cùng, Dịch A Lam không đành lòng cũng không có dũng khí đánh vỡ sự cân bằng đang lung lay sắp đổ này.

“Cậu cần một vị bạn đời đồng tính đáng giá để cậu thẳng thắng đối mặt mọi thứ.” Điền Lộ nói “Cá nhân tôi không ủng hộ bệnh nhân đồng tính của tôi che giấu tính hướng của họ, cậu nên mở rộng cửa lòng mình, thử tiếp xúc với nam tính khác.”

Có lẽ phải trải qua rất nhiều lần trị liệu, Dịch A Lam mới có thể vượt qua chướng ngại tâm lý bước ra đứng dưới ánh nắng mặt trời, để thử yêu ai đó.

Nhưng mà… biến cố vẫn luôn đến bất ngờ như vậy.

***

Đêm ngày 30 tháng sáu hôm ấy, trước lúc ngủ Dịch A Lam còn thảo luận với Chu Yến An, tháng 6 chỉ có 30 ngày, nếu như ngày thứ 32 có tính chu kỳ hoặc quy luật, liệu nó có xuất hiện vào tháng 6 hay không? Mà nếu như ngày thứ 32 không bao giờ xuất hiện nữa, lần ấy chỉ là ngẫu nhiên, vậy việc bọn họ trải qua ngày hôm ấy có thể thẳng bước vào bảng đầu những điều kì bí chưa thể lý giải của thế giới.

Nhưng rất nhanh, cậu liền gặp được Chu Yến An, mặt đối mặt.

Dịch A Lam hoàn toàn không rõ mọi thứ xảy ra như thế nào, kỳ thật cậu có cố ý buộc bản thân tỉnh táo, nhìn thời gian trên điện thoại di động từ ngày 30 tháng 6 biến thành ngày 1 tháng 7, nhìn từ 0 giờ dần dần biến thành 1 giờ, 2 giờ… Không phải cậu đang chờ mong cái gì, có lẽ ngày thứ ba mươi hai giống như sao chổi halley, lướt ngang địa cầu theo tính chu kỳ riêng của nó. Những người ngu muội thời ấy không biết sao chổi halley là do lực hấp dẫn mới quay theo quỹ đạo hình elip, bọn họ xem nó như điềm xấu, sợ hãi cái đuôi khổng lồ lê trên trời cao của nó. Bọn họ không thể hiểu được sao chổi halley, cũng gống như Dịch A Lam cùng Chu Yến An hiện tại không thể hiểu được ngày thứ 32.

Cả cậu lẫn Chu Yến An đều không nghĩ rằng, ngày thứ 32 sẽ xuất hiện trên trái đất mỗi tháng một lần.

Ngày thứ 32 giống như một góc bí mật cực đại bị ai đó bất cẩn tiết lộ ra, để rồi vô tình liên lụy đến đám người phàm bọn họ, hiện tại những kẻ đứng sau có lẽ đã tu sửa khép lại lỗ hổng ấy, sẽ không để người phàm bọn họ lén lút rình mò.

Dịch A Lam cảm thấy mệt mỏi, gần như không thể chống cự lại, cậu không ngủ thiếp đi, mà là tiến vào trạng thái ý thức mơ mơ màng màng nhưng vẫn còn cảm giác được bên ngoài.

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh xé toạc lớp vỏ bọc mơ hồ choáng váng, Dịch A Lam đột ngột từ trên giường bật dậy, bởi vì quá dùng sức, khiến giường bệnh dưới thân bị tác động trượt đi, đụng vào giường bệnh khác nằm bên cạnh, sau đó bật lại va vào tường, vang lên tiếng tạp âm chát chúa khó chịu vọng khắp hành lang bệnh viện, thật lâu không tan.

Dịch A Lam nhìn thấy Chu Yến An đứng bên cạnh cậu, cách không đến một mét, trong tiếng ồn ầm ĩ, hai người họ lẳng lặng đối diện, trong đáy mắt lắng đầy âm u cùng sợ hãi bị chôn giấu.

“Tiểu Hàm!” Lương Phi vốn đang ngủ say, bị tiếng động ngoài hành lang đánh thức, sau đó thấy được đứa bé trong lồng ấp sơ sinh, liền kích động hô to.

Cô gấp gáp bò xuống giường, cả người quỳ rạp trước lồng ấp, ôm lấy đứa bé khóc rống lên. Thanh âm kia vang vào tai thoạt như tiếng gầm thét đau đớn của dã thú trước khi chết đi.

Lúc Chu Yến An cùng Dịch A Lam đi vào phòng bệnh, Lương Phi ôm chặt lấy con của mình, tư thế đề phòng lại kháng cự nhìn bọn họ.

Kỳ thật trước đó vẻ ngoài của Chu Yến An vẫn luôn khiến Lương Phi cảm thấy an tâm, nhìn anh không có chút nào giống kẻ xấu. Nhưng mà sau khi mất đi con của mình, Lương Phi từng tự hỏi bản thân cho ra vô số khả năng, chỉ có duy nhất một khả năng có thể giải thích được mọi thứ, chính là Chu Yến An cùng bệnh viện hợp tác lừa bán trẻ mới sinh. Còn về vì sao lại phải tốn công tốn sức đến như vậy, còn lừa cô là tận thế tiến đến, Lương Phi lại không rõ ràng lắm, có lẽ là vì để người khác nghĩ rằng cô đã bị điên rồi, nhờ đó mà không truy cứu chuyện đứa bé nữa.

Nhưng ngay sau đó, Lương Phi cảm giác được thân thể đau đớn, đó là cơn đau sau khi sinh không bao lâu, trải rộng khắp toàn thân.

Nhưng cô đã xuất viện được một tháng, cơ thể đã gần như hồi phục hoàn toàn, đến nỗi khiến cô có loại ảo tưởng bản thân mình có thể bảo vệ được đứa bé trước kẻ có thân hình vạm vỡ như Chu Yến An.

Lương Phi không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ, trong lòng vô cùng sợ hãi “Các người rốt cuộc là ai! Đây là nơi nào!?”

Dịch A Lam thật sự hi vọng mình có thể cho Lương Phi câu trả lời, nhưng lúc này cậu chẳng muốn nói gì cả.

Cả người lơ mơ bước đến khẽ chạm tỉnh màn hình máy tính, mở ra diễn đàn Ngày thứ ba mươi hai. Không hề ngoài ý muốn, rất nhiều người phát hiện mình lại trở về ngày thứ 32 đều chạy lên diễn đàn, khiến cho nơi này hỗn loạn vô cùng.

Dịch A Lam không bấm vào xem nội dung trong topic, cả người thẫn thờ như mất hồn nhìn tiêu đề các topic đang liên tục update nhảy lên, đa số đều giống nhau, đều bày tỏ bản thân bất an cùng hoang mang tột độ. Tỷ như bọn họ kể ra mình đã trở lại thế giới bình thường, trôi qua cuộc sống bình thường gần như suốt một tháng trời, cũng chính là ba mươi ngày. Lại có người khóc lóc rằng mình từng tìm kiếm trên mạng nhưng tìm không ra tin tức gì về ngày 32, khiến bọn họ cứ ngỡ mình nằm mơ. Hoặc khóc than vì sao lại trở về nơi địa ngục không bóng người này…

Mãi đến một lúc sau, đám người hỗn loạn như ruồi mất đầu này mới va phải một topic trao đổi đặc biệt.

Chính là Joker, hắn xuất hiện cũng tỏ vẻ việc bọn họ tìm kiếm không ra bất cứ thứ gì về ngày thứ ba mươi hai ở thế giới bình thường là do hắn làm.

Mọi người lập tức chất vấn, hỏi hắn vì sao phải làm như vậy.

Che chắn toàn internet là Joker làm, điều này thật sự vượt ra ngoài ý liệu của Dịch A Lam.

Dịch A Lam trầm tư, quay sang nói với Chu Yến An “Nếu như thật sự là anh ta, tôi chỉ nghĩ ra được một khả năng. Ngay thời điểm ngày ba mươi hai xuất hiện, anh ta đang ở cạnh một cái máy tính lượng tử, có lẽ bản thân anh ta là kỹ sư máy tính lượng tử, có trong tay chìa khóa cùng quyền hạn.”

Ngay khi biến cố xảy ra, Joker nhất định đã dùng máy tính lượng tử tìm kiếm tin tức bên ngoài, cũng phát hiện internet trở nên “im lặng” đến đáng sợ; Sau đó dựa vào khả năng tính toán cực tốc của máy tính lượng tử gom đám người còn hoạt động trên internet lại cùng nhau, cũng như tiếp quản các máy chủ lớn trên thế giới. Như vậy có thể giải thích tại sao khi thế giới trở lại bình thường, Joker có thể trước tiên lợi dụng máy tính lượng tử thực hiện việc chặn lại từ khóa internet toàn cầu mà không ai phát hiện ra anh ta đã làm, dù sao mỗi ngày anh ta đều sử dụng máy tính lượng tử, đột nhiên dành ra một chút “khả năng tính toán” làm việc khác cũng sẽ không khiến ai nghi ngờ.

Đối mặt với mọi người chất vấn, Joker thản nhiên trả lời đây là vì muốn tốt cho mọi người. Bất luận ngày thứ ba mươi hai ý nghĩa thế nào mức độ ra sao, có một điều có thể khẳng định, nó là bí mật chỉ thuộc về một nhóm người cực nhỏ biết đến. Mà với bí mật, nhất là bí mật mà chính những người tham dự cũng không rõ ràng, cách tốt nhất là bảo vệ lại, bất kể là đối với người trên, hay là với những người xung quanh.

Bằng không, chẳng ai biết trước được nó có phải là mầm tai vạ hay không.

Nhiều người bắt đầu tỉnh táo lại, sau khi tự hỏi cũng tỏ ra đồng ý với lời của Joker. Nhưng vẫn có người tỏ ra vô cùng sợ hãi, cảm thấy bằng khả năng của bọn họ chắc chắn không có khả năng điều tra được nguyên nhân gây ra ngày thứ ba mươi hai, tốt hơn hết là báo cho chính phủ để họ tìm cách giải quyết.

Joker : Cũng phải người trong thể chế mới báo được. Trong số chúng ta hẳn là cũng có người làm việc cho các tổ chức chính phủ khác nhau đi, có thể đã có người báo rồi, nhưng bởi vì vô cùng thái quá, nên không được xem trọng.

Joker nói ra lời này tuyệt đối là trong lòng đã biết rõ mọi thứ, hắn rất rõ địa chỉ IP của thành viên diễn đàn, biết rõ họ đến từ những ngành quan trọng nào của các quốc gia.

Không ai trả lời, có lẽ đây cũng là một cách thức tự bảo vệ mình. Dù sao nếu chỉ đơn giản là một ngày thứ ba mươi hai, thì dù là thuộc chính phủ nào, đảng phái nào, hay quốc gia nào cũng không còn quan trọng. Nhưng, bọn họ đã luân phiên trải qua một ngày thứ ba mươi hai cùng thế giới bình thường, mà nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất có khả năng vẫn sẽ tiếp tục luân phiên như vậy. Đến lúc đó chắc chắn sẽ dây ra phiền toái vô cùng vô tận.

Đề tài này rất nhanh liền bị lướt qua, mọi người bắt đầu cung cấp tin tức bản thân mình nắm được, hòng muốn nghiên cứu ra quy luật cùng bí mật của ngày thứ ba mươi hai.

Thứ được thảo luận đầu tiên, vẫn là thời gian.

Hiện tại, thời gian trên internet đang là 00:10 ngày 31 tháng 6. Tháng 6 đương nhiên không có ngày thứ 31, cho nên ngày này thực chất cũng tương tự như ngày 32 tháng 5 lần trước, đều không nằm trong chuỗi thời gian thông thường.

Nhưng thực ra ngày chỉ là thứ yếu, thứ khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ thực chất chính là thời gian, đúng ra mà nói là tính liên tục của thời không.

Bọn họ phát hiện ra, lần này xảy ra biến cố bọn họ đa số đều đang ở trong nhà hoặc ở văn phòng làm việc, nhưng vị trí bọn họ xuất hiện trong ngày thứ 32 lại chính là vị trí mà lần trước bọn họ rời đi, chính xác mà nói chính là thời điểm ngay lúc bọn họ “bị” rời đi.

Ví dụ như cơ thể suy yếu của Lương Phi, cô rõ ràng đã xuất viện một tháng, nhưng hiện tại lại vẫn trong trạng thái vừa mới sinh xong.

Chiều thời gian của ngày thứ ba mươi hai cùng thế giới bình thường không giống nhau, trở thành nhận thức chung mà bọn họ lẫn nhau chấp nhận sớm nhất.

Trong một tháng thế giới bình thường trôi qua, thời gian của ngày thứ ba mươi hai là im lặng.

Ngày thứ 32 tựa như một phần mềm trò chơi, lúc bình thường nó sẽ tắt máy chủ đi, tất cả dữ liệu đều ngưng lại; Chỉ đến khi nào bọn họ cùng nhau tiến vào, dữ liệu mới tiếp tục hoạt động dựa theo tiến trình lần trước của trò chơi, thời gian cũng bắt đầu trôi đi.

Có rất nhiều bằng chứng xác minh kết luận này, tỷ như bát mì đặt trên bàn của một người, sau khi hắn trở lại thế giới bình thường rồi về lại ngày thứ ba mươi hai, bát mì kia vẫn còn bốc khói nóng hôi hổi, ăn vào miệng vẫn tươi ngon mới mẻ, chính là mùi của mì gói vừa nấu xong vài phút trước.

Cũng có người đang đi WC thì đột ngột trở lại thế giới bình thường, bây giờ trở về ngày thứ ba mươi hai, nước tiểu vẫn đang tiếp tục phun ra, sợ đến nỗi hắn tè ướt cả quần.

Lại có người ở giữa tháng 6 bất hạnh gặp tai nạn xe cộ, phải cưa bỏ hai chân. Nhưng trong ngày thứ 32 này, hai chân hắn vẫn còn khỏe mạnh linh hoạt giống như hồi tháng 5, khiến hắn vui sướng đến chạy mấy vòng quanh nhà.

Bên này Dịch A Lam cũng có một ví dụ càng trực quan hơn, chính là đứa bé mới sinh kia. Bé không lớn lên một tí nào, cũng không hề đói đến hấp hối. Ngay khi mẹ bé rời khỏi ngày thứ ba mươi hai, sinh mệnh của bé giống như bị đình chỉ lại, tựa như có ai đó ấn nút dừng phát tivi.

Đứa bé kia…

Dịch A Lam cùng Chu Yến An xoay người nhìn đứa bé cùng Lương Phi.

Lương Phi lúc này đã an tĩnh lại, cô ôm con mình cuộn người ngồi cạnh chân giường, hai mắt thẫn thờ nhìn sàn nhà, cô bắt đầu hiểu được hết thảy mọi chuyện không phải là một âm mưu mà chỉ dựa vào vài người hay vài chục người có thể làm ra được.

Đứa bé nằm trong vòng tay ôm ấp của mẹ, không hề cất tiếng khóc, chân tay quơ quơ.

Kia là một sinh mệnh tươi sống, một đứa bé vẫn đang sống sót.

Bé là một đặc thù, bởi vì bé không tồn tại ở thế giới bình thường—— nơi thế giới ấy chỉ có một thai nhi vừa sinh ra đã chết đi, bị giải phẫu, bị mai táng..

Bé, chỉ tồn tại trong ngày thứ ba mươi hai.

__________________

◔_◔ Dịch bộ này mệt não ghê…

Bởi vì muốn giãn cách một chút với bản gốc nên về sau update chậm lại tí, bộ này về sau mỗi tuần chỉ update 2 chương na…

Mà chắc cũng chả mấy ai xem  _(:3」∠)_

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s