Day: 28/06/2020

[MM] Chương 11: Thiếu niên nho nhỏ (03)

***

Dưới ánh mặt trời chói chang, các lớp khối 10 xếp thành hàng lục tục đi theo đội hình băng ngang qua khán đài chủ tịch, Lục Nhung đứng ở cuối hàng lớp A5, thỉnh thoảng lo lắng quay đầu nhìn về phía khán đài gần đó, là chỗ Trần Mỹ Hoa đang ngồi, bên cạnh là cô chủ nhiệm.

Lâm Mộ toàn bộ chú ý đều đặt trên người Lục Nhung, Tào Trạm ngồi bên cạnh kể lại chuyện Tưởng Thiên Hà ức hiếp mình thế nào, Lâm Mộ vừa nghe vừa nhìn chằm chằm hàng cuối đội hình của lớp 10A5.

“Bước nghiêm—— Bước!” Phụ trách dẫn đầu của lớp A5 vung cao cờ trên tay, các học sinh xoay hướng về phía khán đài nghiêm chào.

Tào Trạm tùy theo âm thanh trong sân cất cao giọng: “Tưởng Thiên Hà mắng tớ là ngốc đần!”

Lâm Mộ vừa nhìn chăm chăm gương mặt của Lục Nhung thấp thoáng dưới vành nón, vừa tranh thủ hỏi lại: “Cậu nói gì?”

Tào Trạm thành thật trả lời: “Tớ bảo tớ gọi là Mê Mang.”

Nữ sinh cầm cờ phía dưới lại hô: “Kính—— chào!”

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (22) : HƆTid A mA I

* * *

“Đệt!” Vệ Đông vung tay ném tấm vé vào cửa xuống đất, dùng chân dẫm đạp mấy cái “Tôi có thể xé nó hay đốt nó được không!? Được không?”

Tần bác sĩ hơi lắc đầu “Hậu quả của việc phá hủy nó chính là sẽ mất mạng trong thế giới thật, hơn nữa sẽ chết đi bằng cách thức vô cùng thê thảm hoặc là thống khổ đến chịu không nổi.”

Vệ Đông cúi người nhặt tấm vé lên, bật cười một tiếng “Ha ha”, tràn đầy tuyệt vọng lại bất đắc dĩ đến cùng cực.

Kha Tầm nhét tấm vé vào túi quần, ngước mắt nhìn Mục Dịch Nhiên.

Sau đó mới phát hiện, đại lão lúc này nửa người trên mặc áo vest âu phục thẳng thớm lại tao nhã hết sức, nhưng nửa người dưới lại chỉ có mỗi cái quần boxer.

Kha Tầm “…” Phải rồi, trước lúc rời khỏi tranh mình đã lột quần người ta…

Đọc tiếp

[Họa phố] Bạch sự (21) : Rời tranh

* * *

Chỉ thấy ba gốc hòe cách đó không xa ở sau lưng họ, toàn bộ mặt quỷ lúc này đã bóc rời hẳn khỏi thân cây, lúc nhúc trăm ngàn cái đầu quỷ với mặt mũi dữ tợn rúm ró chen nhau lao về phía đám người bọn họ, sau lưng chúng là đám tóc đan xen dây thành một đống rối loạn thoạt nhìn giống như bùi tóc lại như sương mù lượn lờ ma quái, mấy cái đầu quỷ lao ra chậm lúc ẩn lúc hiện xen giữa đám tóc dính bết, ngũ quan trên gương mặt thảm đạm của chúng rạn vỡ nứt tung lại hung bạo toác ra, giống như chỉ hận không thể ngay lập tức nhào đến đám người phía trước để mà cắn xé, để mà nhai thịt uống máu.

Ông chủ bán bánh rán cùng Mã Chấn Hoa bị dọa đến nhũn cả người, lê lết nửa ngày cũng không đứng dậy nổi, sợ đến nỗi gan mật như muốn vỡ ra, tiểu tiện cũng không thể khống chế.

Kha Tầm quay đầu, bước trở lại níu lấy ông chủ chạy đi.

Cậu không đủ khả năng giúp đỡ hai người, bởi vì lúc trước còn đi học thường hay huấn luyện đeo vật nặng chạy bộ, nên chỉ có thể tối đa mang theo một người trưởng thành chạy đi mà thôi.

Thấy Vệ Đông toan trở lại tính kéo Mã Chấn Hoa, Kha Tầm lập tức mắng hắn “Mày nhắm kéo nổi không!? Tự lượng sức mình cái, lo mà chạy đi!”

Vệ Đông lập tức quay đầu chạy như điên về phía trước, ngược lại Mục Dịch Nhiên nhìn Kha Tầm một cái, cũng trở về túm lấy Mã Chân Hoa đang bẹp người dưới đất.

Đọc tiếp