Day: 30/06/2020

[MM] Chương 13: Làn váy nữ sinh (01)

***

Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức reo vang, lần đầu tiên trong đầu Lâm Mộ nảy sinh ý muốn trốn học, đặc biệt là sau khi Lâm Triều biết được cậu vẫn chưa chịu “thú tội” với Lục Nhung, kéo tới kéo lui lại hai ngày trôi qua.

Lâm Mộ miệng cắn lát bánh mì sandwich, ngày thường vì phải đi học nên cả hai chị em họ đều phải thức dậy lúc sáu giờ, Lâm Yến Lai làm bữa sáng trong phòng bếp, Lâm Triều ngồi trên bàn ăn, hướng về em trai mình ra dấu thủ ngữ nghiêm khắc phê bình:【Mi đúng là tên nhóc lừa đảo!】

Lâm Mộ phiền muộn không đáp lại, tự biết mình đuối lý, cầm lấy một miếng sandwich phết mứt trái cây lên đưa cho Lâm Triều:【Đừng mắng nữa, ăn sáng trước đi.】

Lâm Triều tranh thủ vừa ăn vừa mắng:【Sớm muộn gì cũng có ngày mi gây phiền toái lớn cho xem, đừng có mong chị sẽ giúp mi đổ vỏ!】

“Đổ gì cơ?” Lâm Yến Lai bưng trên tay trứng chiên bước đến, hỏi Lâm Mộ “Lại trêu chọc chị con gì đấy?”

Lâm Mộ suýt chút nữa trợn trắng cả mắt “Ai dám chọc bà ấy.”

Bưng lên ly sữa tu vội một hơi, liền ra dấu thủ ngữ nói với Lâm Triều cùng Lâm Yến Lai:【 Đi trước ha, sáng nay có tiết đọc buổi sáng. 】

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (04) : Trực giác của người “cong”

* * *

Đối với lời của cô nàng mắt kính, cả Mục Dịch Nhiên, Kha Tầm, Vệ Đông lẫn Tần Tứ đều không ai tỏ vẻ phản đối.

Tần Tứ nhìn về phía cô nàng mắt kính khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa hiền hậu lại vô cùng bình tĩnh “Cũng được, nhưng có mấy lời tôi muốn báo trước. Mặc dù có từng vào tranh, xem như có kinh nghiệm, nhưng chúng tôi cũng không cam đoan có thể sống qua đêm nay. Hi vọng các người hiểu được một điều, sức mạnh của những thứ trong tranh không phải chỉ cần dựa vào gan lớn hay sức khỏe là có thể đối kháng, đại đa số thời điểm có thể sống sót hay không đều là dựa vào may mắn. Đám chúng tôi nhiều nhất chỉ có thể truyền lại cho mọi người về kinh nghiệm đã trải qua trước đó, chứ còn muốn chúng tôi bảo vệ các người, thật sự rất làm khó người khác.

Cô nàng mắt kính vội vàng run rẩy nói “Dù là vậy cũng rất cảm ơn các anh!”

Tần Tứ lại nhìn các người mới còn lại “Vậy các người muốn cùng ai?”

Mã Chấn Hoa hô to ngắt lời “Tôi—— tôi không phải người mới nhưng… tôi không biết! Tôi không biết gì hết, không hiểu cái gì hết, trong nhà tôi còn có con thơ, tôi không muốn chết, tôi muốn theo anh ta——” vừa nói vừa chỉ vào Mục Dịch Nhiên.

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (03) : “Người mới” khó lường

* * *

Tần Tứ đứng dậy bước đến, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Kha Tầm, trong thanh âm thuần phác cũng không khỏi xen lẫn rét lạnh “Chúng ta cố gắng giúp đỡ bọn họ vậy.”

Vệ Đông kéo tay nải đeo trên vai ——ban đầu vốn là cái ba-lô mà hắn đeo theo đi vào phòng triển lãm, vào tranh nó liền biến thành tay nải vải bố.

Trong ba-lô có mang theo khô bò, chocolate, xúc xích với năm gói mì ăn liền, Vệ Đông thấy đứa bé kia vẻ mặt sợ hãi liền tính dùng chocolate an ủi cậu bé, nào ngờ vừa mở tay nải ra dòm vào một cái liền choáng váng cả người, mì gói biến thành mì nát, chocolate biến thành một đống cứng cứng màu vàng, khô bò với lạp xưởng biến trở về trạng thái thịt tươi, một đống tả tơi bầy nhầy lẫn vào nhau.

“Cái đậu, nó thành cái giống gì thế này!” Vệ Đông tức đến xanh người, moi ra đống vàng vàng cứng cứng có vẻ như từng là chocolate cầm trên tay trợn to mắt nhìn.

“Thoạt nhìn có vẻ giống pho-mát.” Tần Tứ nói.

“Pho-mát?” Vệ Đông đực cả mặt “Mì gói thành mì nát, thịt sơ chế thành thịt tươi, hai cái này có miễn cưỡng giải thích được, nhưng chocolate biến thành pho-mát? Giải thích kiểu quái đản nào giờ?”

Kha Tầm sờ soạng trên người lấy điện thoại ra, bấm màn hình sáng lên nhìn thử, quả nhiên, điện thoại chỉ còn lại chức năng xem giờ cùng chiếu sáng giống hệt lần trước.

“Có lẽ là thoái hóa đi.” Cậu nói với Vệ Đông, lại quay sang hỏi Tần Tứ “Mục Dịch Nhiên vẫn chưa đến?”

Tần Tứ lắc đầu.

Đọc tiếp