Month: Tháng Bảy 2020

[MM] Chương 44 : Đại hội thể thao (02)

***

An Cẩm Thành bị Lâm Mộ huỵch toẹt bí mật ra như vậy, đại khái cũng kiểu như mặc kệ ra sao thì ra bố chả quan tâm nữa, lạnh mặt ngồi im tại chỗ không nhúc nhích, Lâm Triều mặc dù có hơi nghi nghi nhưng cũng không nghĩ nhiều, túm mép váy nhấc lên cho hai người họ xem, kèm theo ra dấu 【 Có mặc quần bó trong nè 】

Lâm Mộ mắc cười muốn chết, giả vờ ngăn lại nói 【 Mau buông xuống 】

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (03) : Phòng nghiên cứu

* * *

Bọn họ bắt đầu kiểm tra từ phía tây về phía đông.

Đẩy ra cánh cửa phòng thứ nhất, lại một đống bụi mù xộc vào mũi, may là Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên đã sớm chuẩn bị sẵn, trước khi mở liền đưa tay bịt mũi mồm, sau đó dùng tay quạt quạt bụi mù trước mặt, đưa mắt quan sát trong phòng.

Đây là một căn phòng được xây theo kiểu ngày xưa, nửa phần trên vách tường quét vôi trắng, nửa phần dưới quét sơn xanh lá, mặt tường bởi vì quá “già nua” mà bong tróc thành từng mảng từng mảng, lộ ra gạch cùng xi-măng bên trong.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (02) : Fan-gơ

* * *

Ba người đến cuối cùng chính là ba cô gái chụp ảnh với Kha Tầm lúc nãy, gương mặt họ vẫn còn chưa phai nét hưng phấn vui vẻ, lúc này đang có hơi do dự ngó nghiêng bốn phía xung quanh, khi nhìn thấy Kha Tầm thì lại bắt đầu líu ra líu ríu thành một đàn.

“Tiểu ca ca! Thật tình cờ nha, anh cũng ở đây hả!” Cô nàng xinh đẹp vẫy tay chào Kha Tầm, nhưng nhìn nét mặt của cô gái này cũng đoán được bọn họ ở đây gặp Kha Tầm không phải là trùng hợp.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (01) : Bợn gei này đập chai phết

* * *

Lúc Kha Tầm cùng Vệ Đông đến J thị, nơi đó đang tổ chức Hội chợ triển lãm giới thiệu sản phẩm khoa học kỹ thuật do chính phủ thành phố tổ chức.

Dọc hai bên đường dựng rất nhiều cột biểu ngữ nhìn như mấy tấm bình phong đủ màu, nơi nơi đều có quảng cáo cùng các sản phẩm ăn theo.

Thành ra đến cả lúc bọn họ đi ăn sủi cảo ở quán ăn đối diện bảo tàng mỹ thuật Phương Hạp Tử cũng bị người ta dúi vào tay mấy tấm poster quảng cáo hội triển lãm.

Đọc tiếp

[MM] Chương 43 : Đại hội thể thao (01)

***

An Cẩm Thành đứng ở sau lưng vẻ mặt cực kỳ ghê tởm ngó Lâm Mộ đứng phía trước chu mỏ hun vào cửa kính cả buổi trời, đã thế còn chẳng xem ai ra gì phát ra một tiếng “chụt”, nghe như vừa mới hôn ai xong vậy.

An Cẩm Thành lẫn Lâm Mộ đều là nhân vật nổi tiếng trong trường, đứng ở cửa sau có vài phút mà đã bị mấy học sinh trong lớp A5 phát hiện. Lâm Mộ cũng không dám mặt dày tiếp tục đứng chu mỏ hun cửa sổ nữa, liền theo cửa sau đi vào lớp, lúc bước ngang Lục Nhung còn cố ý với tay véo má đối phương.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (24) : Điểm khởi đầu

* * *

“Z thị chúng tôi là một thành phố rất biết thấu tình đạt lý, có tính bao dung vạn vật.” Kha Tầm làm hướng dẫn viên vừa nói, vừa dẫn mọi người rời khỏi trạm cao tốc, đi ngang một cái xe bán bánh nướng liền mua cho mỗi người một cái bánh vuông vức bên trên phủ đầy mè “Bánh nướng vách lò (*), đặc sản Z thị.”

Cả Tần Tứ lẫn Chu Hạo Văn không ai khách sáo, cầm bánh nướng cắn một cái, đều tỏ vẻ ngon miệng vừa dai vừa giòn.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (23) : R.R

* * *

“Chỉ cần đến tối, tất cả các ngươi đều chết hết.” Kẻ khoác áo choàng đầy màu sắc rốt cuộc mở miệng nói câu nói đầu tiên.

“Chỉ cần không trái với điều kiện tử vong, chúng tôi vẫn còn thời gian bốn đêm.” Mục Dịch Nhiên lạnh lùng đáp lại.

Từ xa xa vọng tới giọng của Vệ Đông “Mục đại lão, hai chúng ta đều là màu tím, nếu hai ta cùng cống hiến ra màu sắc của mình, có phải sẽ bị co rút thành hình người bé tí xíu không…” ——Thanh âm của hắn vọng lại từ xa xa nghe có vẻ hơi thê thảm.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (22) : Kẻ không có bóng

* * *

Những người bên trong gương giống như không nghe thấy lời của Kha Tầm, vẫn tiếp tục làm chuyện của mình.

“Cố gắng đừng để bóng của chúng ta tiếp xúc với bọn họ.” Chu Hạo Văn vẻ mặt cảnh giác, theo bản năng lựa góc độ tránh xa Trương thiên Vĩ vẻ mặt tối tăm bên trong gương.

Kha Tầm nhìn Diệp Ninh Thần Nhất như muốn lôi kéo tay áo của mình “Những người này hẳn là sẽ không gây thương tổn cho chúng ta, dù có người có ác ý, chắc cũng chỉ đợi đến về đêm mới có thể phát huy năng lực của bóng.”

Đọc tiếp

[MM] Chương 42 : Hẹn hò (04)

***

Suốt buổi chiều hôm ấy, Trần Mỹ Hoa không phát bệnh lần nào nữa, cơ mà tinh thần cũng có vẻ ủ dột không được vui, bà rất khó tập trung lực chú ý của mình, thường hay cảm thấy hứng thú với điều gì đó trong lúc nhất thời, nhưng rồi chẳng kéo dài được bao lâu. Chẳng hạn như lúc ban sáng còn hô hào đòi vẽ này vẽ kia, tới buổi chiều lại hoàn toàn mất đi hứng thú.

Trong thư viện không cho phép ồn ào to tiếng, Trần Mỹ Hoa cảm xúc không ổn định, Lục Nhung với Lâm Mộ cũng không dám để bà ở đó lâu, hai người liền dẫn theo bà nội đi dạo ở công viên gần đó.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (21) : Phòng gương

* * *

Vệ Đông vừa chặn cửa xong, trong lòng liền rối loạn, nhìn lại hai bình lớn nước trái cây đã muốn hoàn thành, trong lúc nhất thời chẳng có lòng đâu mà tiếp tục làm việc.

Vệ Đông đi đến cạnh cửa sổ, cửa sổ khóa trái từ bên trong, chắc là sẽ an toàn.

Ngay sau đó, bóng lưng Kha Tầm lao vào mê cung đập vào tầm mắt, Vệ Đông hai mắt chăm chú nhìn Kha Tầm dần dần biến mất vào mê cung.

Đọc tiếp