[Họa phố] Tín ngưỡng (08) : Biến hóa

* * *

Tần Tứ lên tiếng “Hiện tại chúng ta đã thu thập được ngũ tuệ lộ, ngũ cống nhục, điện tửu cùng đăng trản (*), còn lại là cung uyển (*) cùng mấy danh từ địa phương ám chỉ thứ gì đó. Tiếc là buổi sáng tôi có thử đi hỏi thăm ở chỗ các thôn dân, nhưng bọn họ đều nói tiếng địa phương, thật sự không cách nào giao tiếp được.”

“Phải đó,” Sa Liễu gật đầu đồng ý “Chúng tôi mất rất nhiều công sức mới thu thập được ngũ tuệ lộ, toàn là phải đứng múa tay múa chân mới làm cho đối phương hiểu được chúng tôi muốn nói gì.”

Mọi người trước hết đem mấy thứ đã thu thập được tập trung đặt trong lều, thấy ngũ cống nhục đều là mấy miếng thịt tanh nhìn như muốn ôi thiu, có thịt bò, thịt dê, thịt ngựa, thịt chim, thịt cá, thịt lừa, thịt chó, thậm chí có cả thịt sói.

“Tuy không rõ lắm ngũ cống nhục cụ thể là chỉ năm loại thịt nào, cơ mà chỗ này nhiều chủng loại như vậy, chắc có thể khớp được năm loại.” Tần Tứ nói.

Sa Liễu đứng bên cạnh, vẻ mặt như muốn nói lại thôi, Tần Tứ thấy vậy liền hỏi cô muốn nói cái gì, Sa Liễu do dự một chút, cuối cùng vẫn là mở miệng nói “Tôi cảm thấy có hơi lo… ngũ cống nhục có khi nào… có khi nào sẽ có… thịt người không…”

Mọi người nghe vậy đều hoảng sợ, Tần Tứ nhìn đối phương, hỏi “Tại sao em lại nghĩ như vậy?”

Sa Liễu nói tiếp “Nếu thịt trong ngũ tuệ lộ ám chỉ chính là thịt người, vậy thịt trong ngũ cống nhục liệu cũng có phải ám chỉ thịt người hay không?”

Lời này khiến mọi người lâm vào trầm mặc.

Chu Bân vẻ mặt khó coi lên tiếng nói “Cá nhân tôi thấy khả năng là thịt người rất cao, mấy người xem ngũ tuệ lộ bao gồm những thứ gì, toàn bộ đều có dính dáng tới người, hơn nữa theo tôi được biết, những nơi tồn tại chế độ nô lệ thời xưa hình như đều là dùng con người làm tế phẩm.”

“Nhưng chúng ta phải đi đâu kiếm thịt người bây giờ!?” Mã Chấn Hoa sợ hãi lùi về sau mấy bước.

Mọi người lại trầm mặc.

Thật lâu sau đó, Chu Bân đột nhiên ngước mắt nhìn Tần Tứ, hỏi “Tôi nhớ các anh từng nói, ở thế giới trong tranh này, chỉ có đám người chúng ta là những người đến từ thế giới thật, đúng không?”

Mọi người không biết hắn hỏi để làm gì, vẻ mặt cảnh giác nhìn Chu Bân, Tần Tứ chậm rãi gật đầu.

Gương mặt Chu Bân thoáng hiện vẻ liều lĩnh tàn nhẫn, hắn cắn răng đưa tay chỉ về phía thôn xóm “Nói vậy cũng tức là, đám người kia không phải người thật, cho nên nếu muốn gom đủ cống phẩm thịt người, chúng ta có thể “sử dụng” bọn họ —— nếu thế giới trong tranh coi bọn họ là người, như vậy thịt của bọn họ đương nhiên cũng là thịt người, mà chúng ta dù cho có giết họ cũng không phải giết người thật sự, việc này… việc này giống chơi game thực tế ảo vậy, chúng ta giết chẳng qua chỉ là một nhân vật giả thuyết với độ chân thật cao quá mức mà thôi, hoàn toàn không phải người thật, cho nên cũng không cần có gánh nặng tâm lý—— các người nói có đúng không?”

Mọi người nghe vậy, hai mặt nhìn nhau, người mẹ trong gia đình ba người vẫn luôn dùng tay che lỗ tai con trai mình lại, những vẫn không nhịn được nói một câu “Nhưng… Nhưng mà bọn họ tồn tại trong thế giới này mà, dù sao cũng là người sống…”

“Đã bảo nơi này là tranh, không phải thế giới thật sự của chúng ta,” Chu Bân nhìn đám người, vẻ mặt tỏ ra tức giận vì thái độ hèn nhát của bọn họ “Chỉ vì lòng từ bi lởm của bà liền muốn cả đám toi mạng ở đây sao?”

Ba của đứa bé, Cảnh đại ca nhíu mày nói “Nói chuyện làm ơn đàng hoàng một chút.”

Chu Bân hung tợn trừng hắn “Rồi sao, bộ tôi nói vô lý lắm à? Cả nhà ông hèn nhát cũng đừng kéo theo mọi người chết chung, nếu mấy người thấy vướng bận vì lòng từ bi rởm của mình không dám ra tay, vậy đừng đụng đến thịt người do chúng tôi “tìm” ra, mạnh ai nấy lo thân đi!”

Ba Cảnh toan trả lời, lại bị vợ hắn kéo tay, liền mím môi không lên tiếng nữa.

Chu Bân nhìn sang những người khác, trầm giọng nói “Mấy người thấy thế nào? Có muốn cùng tôi đi “tìm” thịt người không, tỏ cái thái độ đi!”

Thấy mọi người vẫn không ai đáp lại, hắn liền đơn giản đi qua hỏi từng người từng người một, đầu tiên trừng mắt nhìn Mã Chấn Hoa “Nói đi, ông có chịu đi “tìm” thịt người không? Muốn thì theo tôi kết đội, nếu không muốn, vậy coi chừng nhiệm vụ không hoàn thành, không thể rời khỏi tranh được, tới đó đừng hối hận, thịt người tôi “tìm” ra mang về sẽ không chia cho ai hết.”

Mã Chấn Hoa khóe môi run rẩy cả buổi, cuối cùng mới rặn ra được một chữ “Có…”

Chu Bân được nước nói tiếp “Vậy kết nhóm với tôi, cũng đồng ý cùng nhau đi “tìm” đúng không?”

Mã Chấn Hoa vẻ mặt đau khổ bối rối thật lâu, mới gật gật đầu.

Chu Bân không thể ép hỏi nữ sinh, liền quay sang Vệ Đông “Còn mày?”

Vệ Đông đáp ngay tắp lự “Tui theo nó.” Đưa tay chỉ Kha Tầm.

Chu Bân quay sang nhìn Kha Tầm.

Thằng nhóc này gây cho hắn ấn tượng rất kém cỏi, bề ngoài nhìn tản mạng lại cà lơ phất phơ, cũng chỉ tỏ ra thân cận với tên họ Mục cùng gã họ Vệ, còn đối với những người khác đều lạnh lùng giữ khoảng cách, ngẫu nhiên làm ra vẻ ta đây rất là gợi đòn.

Nhưng vẫn lạnh giọng hỏi hắn “Mày?”

Kha Tầm vẫn kiểu cách tản mạn lại hơi lạnh lùng, vẻ mặt tự phụ như muốn bị ăn đấm “Cứ tự nhiên.”

Chu Bân lạnh giọng “Vậy nhớ cho kỹ, tao “tìm” được thịt người sẽ không chia cho bất cứ ai.”

Kha Tầm vẻ mặt vô vị nhún nhún vai, gọi Vệ Đông “Đông Tử, đi thôi, đừng ngồi đây phí thời gian nữa.”

Nói xong liền đứng dậy rời khỏi lều.

Vệ Đông đi theo ra ngoài, lại ngoái đầu nhìn lều trại “Mày không đợi nam thần của mày à? Lỡ đâu anh ta lựa chọn kết đội với Chu Bân…”

“Tuyệt đối không,” Kha Tầm dừng bước, ngồi xuống một tảng đá lớn, nhìn về phía lều trại, trong đáy mắt tràn ngập chắc chắn “Dù cho thật sự cần dùng đến thịt người, tao tin tưởng anh ta nhất định có cách không cần giết người mà vẫn có được thịt.”

Vệ Đông nhìn Mục Dịch Nhiên không nhanh không chậm bước ra khỏi lều trại, đá vào cẳng chân Kha Tầm một cái “Nếu anh ta biết mày tin tưởng anh ta một cách mù quáng như vậy, liệu anh ta có cảm động tới mức tự uốn cong mình không, đoán xem?”

Kha Tầm khẽ cười, đứng dậy hướng về phía Mục Dịch Nhiên vẫy vẫy tay.

Mục Dịch Nhiên vẻ mặt lạnh nhạt nhìn thoáng về phía bên này, sau đó quay đầu đi về phía khác.

Vệ Đông “…”

Lại nhìn người anh em gei lọ đáng thương bên cạnh mình, vị này giống như không hề bị tổn thương vì hành vi của đối phương, đứng dậy phủi mông cất bước chạy theo, còn không quên gọi hắn “Đông Tử, đi thôi.”

Thật là tội nghiệp, Vệ Đông nghĩ thầm, một tên gei có idol nam thần vất vả hơn mấy fan hâm mộ bình thường nhiều lắm…

***

Ba người một lần nữa đi xuống thôn xóm bên dưới sườn núi, Kha Tầm hỏi Mục Dịch Nhiên “Những người còn lại đều đồng ý Chu Bân đề nghị giết người lấy thịt sao?”

“Dù sao thì, cách nói ngũ cống nhục bao gồm thịt người thoạt nhìn có vẻ khá đáng tin,” Mục Dịch Nhiên thản nhiên đáp “Đứng trước sinh tử, mọi người thường sẽ làm ra lựa chọn vượt quá sức tưởng tượng của bản thân họ.”

“Cô nàng Tử Linh kia cũng đồng ý sao?” Vệ Đông cảm thấy thật sự rất khó tin.

Mục Dịch Nhiên lười đáp mấy vấn đề này, chọn một ngôi Miếu Sa Đà đi vào.

Buổi sáng hắn chỉ đứng ở bên ngoài chờ đợi, lần này đi vào, lập tức bước tới trước mặt một vị nhìn bề ngoài có vẻ như là người tu hành, khom người hành lễ, sau đó nói một câu “Đa mỗ, ca lạp, đương khách?”

Mấy từ này là do người đàn ông trung niên kia nói ra lúc sáng, chỉ những thứ mà bọn họ phải chuẩn bị cho nghi thức tế lễ.

Đa mỗ giống như là âm phiên dịch, cho dù phát âm không chuẩn, nhưng Mục Dịch Nhiên lặp đi lặp lại mấy lần, người tu hành kia rốt cuộc giống như nghe hiểu, hắn trước hết khẽ lắc đầu, nói vài câu bằng tiếng địa phương, sau đó đưa tay chỉ về phía bắc.

Mục Dịch Nhiên lại hành lễ với đối phương, sau đó rời khỏi miếu, ba người chuyển hướng đi về phía bắc.

Địa hình phía bắc đều là mỏm núi gập ghềnh dốc đứng, phóng mắt nhìn một cái cảm giác giống như kéo dài vô tận, Mục Dịch Nhiên đứng ở trên cao nhìn về phía xa xa, vẻ mặt thoáng có chút nặng nề “Hôm nay không kịp, nếu muốn sang bên kia thì chúng ta buộc phải xuất phát từ sáng sớm, để đến trời tối còn kịp vòng trở về.”

Hiện tại trời đã về chiều, nếu bây giờ bọn họ đi về phía bên kia, trước lúc trời tối ắt sẽ không kịp trở về, mà hậu quả chờ đợi bọn họ chắc chắn sẽ là tử vong.

Vệ Đông rùng cả mình “Nói vậy trong hôm nay chúng ta không có cách nào gom đủ các loại cống phẩm tế lễ, như vậy cũng tức là… tối hôm nay chúng ta, chúng ta rất… rất có thể bị con quái vật kia chọn trúng sau đó giết chết?”

Ba người cũng không cứ thế mà trở về, tranh thủ dọc đường trở lại vừa tìm vừa hỏi, lại đi vào thôn xóm gần đó tìm kiếm manh mối.

Bảo là thôn xóm, nhưng thực chất chỉ là mấy cái phòng thô thấp bé lùn tịt được xây bằng bùn rơm pha trộn dựng lên, cùng với mấy cái lều trại và Miếu Sa Đà, quây quần cấu thành một bộ lạc quần cư nho nhỏ.

Số lượng Miếu Sa Đà còn nhiều hơn cả các nhà dân cư, ba bước một cái miếu nhỏ, năm bước một cái miếu lớn, hơn nữa đảo mắt nhìn xa xa, ra vào miếu ngoại trừ những người tu hành ra còn có thôn dân vẻ mặt xanh xao vào vọt, quần áo rách rưới. Bất luận là nam nữ già trẻ giàu sang hay nghèo hèn, ở nơi này, toàn bộ đều là tín đồ thành kính của Sa Đà Giáo.

“Tín ngưỡng, có lẽ là một loại năng lượng tinh thần mạnh nhất trên thế giới này.” Mục Dịch Nhiên bỗng nhiên nói một câu như vậy.

“Ồ? Vậy tín ngưỡng của anh là gì?” Kha Tầm nghiêng mặt nhìn hắn.

Mục Dịch Nhiên không đáp.

Kha Tầm dùng ngón cái cùng ngón trỏ hai tay hợp lại thành một cái hình dạng khung ảnh “Nghệ thuật?”

Mục Dịch Nhiên liếc nhìn cậu một cái, vẻ mặt không chút cảm xúc ném cho cậu một chữ “Tiền.”

“Trùng hợp vậy,” ngón cái của Kha Tầm thuận thế giãn ra, tạo thành hình dáng giống như đang đếm tiền, lại giống như trái tim “Tín ngưỡng của tôi cũng là tiền.”

Trùng hợp cái đê ma ma, Vệ Đông đứng bên cạnh nghe vậy liền trề môi, là đứa nào mở phòng gym mà suốt cả tháng trời cũng không thèm đến ngó một cái, kiếm được nhiều hay ít cũng chả thèm để tâm, sổ sách cũng không thèm nhìn, thằng bạn nào thiếu tiền đều chạy đến tìm để vay, ít thì hai ba ngàn, nhiều cũng có ba bốn vạn, tài sản ông già mày để lại sắp sửa bị mày tiêu xài sạch trơn rồi kìa.

***

Ba người trở lại lều lớn lúc trời vừa chập tối, thấy những người khác cũng đã có mặt, người nào người nấy mặt mày tái mét, ánh mắt đầy hoảng loạn còn chưa kịp lắng xuống.

Kha Tầm đảo mắt nhìn một cái, thấy thảm trải trên mặt đất lốm đốm vài giọt máu tươi, lần theo vết máu nhìn thì thấy được một cái bình đất nằm trong góc.

Ngoài miệng bình uốn lượn chảy xuống máu tươi nồng sệch, dù bị che kín nhưng vẫn có thể đoán ra bên trong đựng cái gì.

“Chúc mừng thành công.” Kha Tầm vẻ mặt lạnh lùng ném cho Chu Bân một câu.

Chu Bân không đáp, ngồi xổm trong góc dùng hai tay ôm đầu, ra sức túm ghì lấy tóc, Triệu Đan đứng bên cạnh hai mắt sưng đỏ, cả người run rẩy không ngừng.

Không ai lên tiếng, im lặng tĩnh mịch lan tràn khắp căn lều.

Bữa tối chỉ có Kha Tầm, Vệ Đông, Mục Dịch Nhiên và Tần Tứ ngồi xuống ăn một ít, những người khác không ai muốn ăn, Lý Tử Linh thậm chí còn chạy ra ngoài ói vài lần.

Ăn cơm xong, liền thấy người đàn ông trung niên đi vào lều, nói với bọn họ “Tối nay một lều trại ở ba người, không được đi loạn ở bên ngoài, nhớ kỹ, nhất định ba người một lều trại.”

Nói xong liền muốn đi ra ngoài, bị Kha Tầm nhanh nhẹn bước tới cản đường “Cho tôi hỏi cái, ca lạp là cái gì?”

“Ca lạp chính là ca lạp, hỏi như vậy là có ý gì?” Hai con mắt tròng trắng lấn tròng đen của hắn nhìn chăm chăm Kha Tầm “Ngươi là ai? Sao lại không biết ca lạp là gì? Là kẻ nào? Có phải là gian tế ác quỷ phái đến không!?”

Kha Tầm rốt cuộc ngộ ra được một điều, kể cả trong bức tranh trước lẫn bức tranh này, nhân vật trong tranh giống như ngay từ đầu liền mặc định xem đám người bên mình là người của thế giới này, chỉ cần hỏi những vấn đề mà bọn họ cho là hiển nhiên, không đáng để hỏi, sẽ lập tức khiến cho bọn họ sinh lòng hoài nghi.

Cảm giác giống như… có những “thứ” vô cùng đáng sợ dùng thủ thuật che mắt trà trộn vào đám người, chỉ cần có kẻ nào nhìn thấy cũng nói toạc ra thân phận của nó, ‘nó’ sẽ lập tức phát cuồng, để rồi làm ra những chuyện đáng sợ đối với kẻ ấy.

“Ò, không cần hiểu lầm ha,” Kha Tầm vẻ mặt bình tĩnh tránh đường cho hắn đi “Tại tôi muốn tìm cớ bắt chuyện tâm sự với ông tí ấy mà.”

“Tâm sự cái gì mà tâm sự!” Trung niên nhân hung tợn trợn trừng hai mắt “Ngươi tốt nhất nên thành thật một chút, nếu không ta sẽ đi tố cáo với trưởng lão!” Nói xong liền tức giận đùng đùng đi ra khỏi lều.

___________________

Chú thích

(*) Điện tửu : rượu để cúng tế

(*) Đăng trản : bát đèn, đại khái giống hình ở dưới.

(*) Cung uyển : bát dùng để thờ cúng (thường là đựng thực phẩm)

2 comments

  1. Nhưng mà chỉ có động vật 4 chân không có chi giác mới không phân biệt được đi ăn thịt đồng loại thôi 🙂 Sao lại biến mình thành súc vật thế Chu Bân ca 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s