Day: 03/07/2020

[MM] Chương 16: Làn váy nữ sinh (04)

***

Đầu ngón tay của Lục Nhung có chút lành lạnh, mùi hương thoảng ra trên người nam sinh không phải thơm ngọt của sữa tắm, Lâm Mộ ngửi không ra là mùi gì, nhưng cảm giác rất dễ ngửi.

Đồng phục nam sinh của Khôn Kiền kiểu dáng thống nhất đều là áo sơ-mi, thường là đặt may hai cái để hàng ngày luân phiên đổi mặc.

Tối đó, Lâm Mộ chà chà vết mồ hôi trên cổ áo, còn cẩn thận soi thật kỹ, Lâm Triều từ phòng cờ đi ra vô tình liếc mắt một cái, cảm thấy là lạ.

Cô ra dấu thủ ngữ hỏi:【 Mi đang nhìn gì đó? 】

Lâm Mộ buông tay trả lời:【 Xem có bị ẩm không 】

Lâm Triều:【 Ra mồ hôi đương nhiên ẩm rồi, mị bị đần à? 】

Lâm Mộ: “…”

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (10) : Điều kiện tử vong thứ hai

* * *

Tối qua cũng là lần đầu tiên kể từ sau khi Vệ Đông vào tranh, tận mắt chứng kiến một người đang sống sờ sờ bị cái loại sức mạnh đáng sợ đến không thể chống lại kia tàn sát.

Khi ấy, cả người hắn đều bị cảm giác sợ hãi, cảm giác vô lực cực đại bao trùm, khiến cho cốt tủy của hắn đều lạnh lẽo như kết băng.

Vệ Đông biết mình rất giống một con đà điểu, giỏi nhất là tự lừa mình dối người, chỉ biết vùi đầu vào đống cát, trốn tránh để khỏi phải nghĩ đến những chuyện bản thân mình kháng cự.

Nếu như lúc ban ngày, hắn còn có thể dựa vào nói cười tếu táo ra vẻ thoải mái để lẩn tránh áp lực cùng sợ hãi, vậy đến lúc ban đêm, cái cảm giác sợ hãi ấy dù hắn có muốn cũng không cách nào đè xuống được.

Đọc tiếp

[Họa phố] Tín ngưỡng (09) : Nhân tính

* * *

Tần Tứ đưa mắt nhìn sắc trời bên ngoài, lại quay qua nói với đám người đang trầm mặc “Không hỏi thăm được gì từ những người trong tranh cũng là chuyện bình thường, nhưng mà về sau nên cẩn thận một chút, lỡ đâu không may “đánh thức” bọn họ e là chúng ta sẽ gặp phản phệ rất đáng sợ. Theo tôi thấy chúng ta chỉ có thể tiếp tục nghĩ cách tìm nốt những vật dụng cho nghi thức tế lễ kia, nhưng trước hết vẫn là nghĩ cách sống sót qua đêm nay đã. May là hiện tại còn lại mười hai người, cho dù yêu cầu một lều ba người cũng có thể phân chia đủ số, không xuất hiện trường hợp thiếu hoặc dư người.”

Kha Tầm nhìn đối phương “Tôi ngược lại cảm thấy như vậy mới càng nguy hiểm, nếu nhân số vừa đúng chia thành các tổ ba người đều nhau, vậy cũng có nghĩa là mỗi một tổ đều có khả năng bị bóng đen khổng lồ kia chọn trúng?”

Tần Tứ cụp mắt nhìn xuống, nhất thời không lên tiếng.

Đọc tiếp