[Họa phố] Tín ngưỡng (09) : Nhân tính

* * *

Tần Tứ đưa mắt nhìn sắc trời bên ngoài, lại quay qua nói với đám người đang trầm mặc “Không hỏi thăm được gì từ những người trong tranh cũng là chuyện bình thường, nhưng mà về sau nên cẩn thận một chút, lỡ đâu không may “đánh thức” bọn họ e là chúng ta sẽ gặp phản phệ rất đáng sợ. Theo tôi thấy chúng ta chỉ có thể tiếp tục nghĩ cách tìm nốt những vật dụng cho nghi thức tế lễ kia, nhưng trước hết vẫn là nghĩ cách sống sót qua đêm nay đã. May là hiện tại còn lại mười hai người, cho dù yêu cầu một lều ba người cũng có thể phân chia đủ số, không xuất hiện trường hợp thiếu hoặc dư người.”

Kha Tầm nhìn đối phương “Tôi ngược lại cảm thấy như vậy mới càng nguy hiểm, nếu nhân số vừa đúng chia thành các tổ ba người đều nhau, vậy cũng có nghĩa là mỗi một tổ đều có khả năng bị bóng đen khổng lồ kia chọn trúng?”

Tần Tứ cụp mắt nhìn xuống, nhất thời không lên tiếng.

“Tôi nghĩ,” Sa Liễu ngập ngừng xen lời “Tôi nghĩ… những tế phẩm mà chúng ta tìm được hôm nay rất có thể chính là mấu chốt trong việc tự bảo vệ mình, phải chăng nếu có tế vật trong tay, chúng ta sẽ tránh thoát bị bóng đen lựa chọn?”

Những người còn lại nghe vậy, lập tức hai mắt sáng ngời.

“Nhất định chính là như vậy!” Chu Bân nhảy dựng lên “Chúng ta cầm theo tế vật mang về lều trại, nhất định sẽ được che chở!”

“Vậy chúng ta phân chia tổ cùng tế vật đi.” Tần Tứ nói.

Ánh mắt Chu Bân lập tức trở nên bén nhọn “Mấy loại thịt khác trong ngũ cống nhục là mọi người cùng nhau tìm, muốn chia thế nào tôi không có ý kiến, nhưng thịt người là do tôi mang về, trước đó tôi nhờ các người giúp đỡ, các người không ai chịu giúp, ai cũng đứng một bên ngó mắt nhìn, cho nên thịt người thuộc về tôi. Tôi cùng Triệu Đan chung một tổ, còn lại ai muốn cứ việc gia nhập.”

“Tôi—— tôi được không, cho tôi chung tổ với hai người được không? Tôi van xin các người!” Mã Chấn Hoa phịch một tiếng quỳ gối trước mặt Chu Bân.

“Vậy ông đi.” Chu Bân lạnh lùng nói.

Lý Tử Linh nãy giờ đứng bên cạnh nghiêm mặt không nói tiếng nào, đột nhiên vươn tay kéo Sa Liễu “Ngũ tuệ lộ là do chúng tôi tìm ra, tự nhiên thuộc về chúng tôi,” Lại nhìn Mục Dịch Nhiên “Tiểu ca ca vào tổ của tụi em đi, vừa vặn đủ ba người.”

Vệ Đông trợn mắt há hốc mồm nhìn xem một màn này.

“Mặt mũi bự dữ hen cô nương,” Kha Tầm bật cười một tiếng “Ngũ tuệ lộ là “hai cô” tìm về á? Thế cho phép tôi hỏi một câu, mấy cái bình đất kia bình nào đựng đại hương, bình nào đựng tiểu hương, bình nào lại đựng nam tinh, bình nào đựng dịch đờm? Nếu như cô có thể nói ra chính xác rõ ràng vậy năm loại tuệ lộ cứ việc lấy hết đi, tôi không có ý kiến.”

Lý Tử Linh cắn cắn môi, lén lút vươn tay kéo kéo Sa Liễu bên cạnh.

Sa Liễu vẻ mặt khó xử nói “Dù sao cũng nhiều mà, chúng ta chia nhau mỗi bên một ít đi.”

Lý Tử Linh nôn nóng giãy lên “Đủ đâu mà chia ra, chúng ta chỉ tìm được có chút xíu máu!”

Sa Liễu im lặng, Lý Tử Linh cau mày nhìn chằm chằm Kha Tầm, thật lâu sau mới cất giọng dày đặc âm mũi, nói “Vậy anh nhận ra được mấy bình đất kia đựng cái nào với cái nào sao?”

Kha Tầm khoanh tay trước ngực, khóe môi cong cong “Rồi sao, nếu tôi nhận ra được, vậy năm cái bình kia thuộc về chúng tôi đúng không?”

“Anh dựa vào đâu mà đòi lấy đi hết?” Lý Tử Linh thấy Kha Tầm nói như vậy, nhất thời không dám xác định đối phương có thật là nhận ra được hay không “Nữ huyết là tôi cùng Sa Liễu tìm được, hai anh không được lấy, bốn loại còn lại số lượng cũng không ít, chia cho chúng tôi một nửa không được sao?”

“Mỹ nữ na, giọng điệu đúng lý hợp tình của em là học ở đâu ra vậy?” Vệ Đông nhịn không được chen ngang một câu “Chả nhẽ đàn ông trên đời này ai cũng là “cưa cưa” của em, đều phải nhường cho em mới là phải đạo hả?”

“Con trai chẳng lẽ không nên nhường nhịn con gái một chút sao,” Lý Tử Linh bĩu môi ra vẻ tủi thân, âm thanh nghẹn ngào mềm mại, ánh mắt tội nghiệp nhìn Mục Dịch Nhiên, lại nhìn sang mấy vị nam tính khác “Hơn nữa tôi cũng có gây khó dễ cho mấy anh đâu, bốn loại tuệ lộ kia vốn không ít, tại sao mấy anh lại không chịu chia cho chúng tôi?”

Vệ Đông tức đến bật cười “Mỹ nữ nghĩ cũng chu đáo ghê hén, bốn loại kia là do tụi này gom về, tại vì nhiều nên phải chia cho mấy cô, còn cái mà hai cô tìm về thì tại vì quá ít nên không thể chia cho tụi này, cho phép tui được hỏi một câu, hồi tiểu học ai dạy cô học môn đạo đức vậy?”

“Không phải không chia cho mấy anh, tại vì thật sự rất ít mà,” Lý Tử Linh bắt đầu rơi nước mắt “Chúng tôi tìm hết cả cái thôn, chỉ có duy nhất một cô gái đang trong tháng, máu cũng không phải có sẵn mà lấy, là do chúng tôi xin cô ấy mảnh vải cô ấy dùng xong chưa kịp giặt, sau đó phải tách máu ra khỏi mảnh vải lấy được có một chút xíu, chưa tới một giọt nữa, đã thế còn là máu khô, anh đòi chia như thế nào?”

Nhắc đến vấn đề đặc thù của nữ tính, Vệ Đông liền cảm thấy xấu hổ, nhất thời cũng không biết phải nói gì nữa, liền quay sang nhìn Kha Tầm.

Kha Tầm thu hồi ánh mắt nhìn Mục Dịch Nhiên, bình tĩnh lên tiếng “Nếu không thể chia vậy khỏi chia, bốn loại còn lại các cô tự đi lấy một nửa đi.”

Vệ Đông hừ một tiếng “Bên mấy cô đủ rồi, còn bên tụi này bốn thiếu một, ai biết có tác dụng hay không.”

“Nếu thiếu một loại liền vô dụng vậy thì tất cả cũng sẽ đều vô dụng,” Kha Tầm thản nhiên nói “Dù sao chúng ta vẫn chưa kiếm đủ tế phẩm theo quy định, bất cứ ai cũng có thể chết.”

Kha Tầm nói xong, quay mặt nhìn đám người “Ai muốn cùng tổ với chúng tôi?”

Không ai lên tiếng. Hiển nhiên trong tiềm thức mọi người vẫn cho rằng bọn họ chỉ có bốn loại tuệ lộ, mức độ nguy hiểm gây tử vong cao hơn những người khác nhiều lắm.

Kha Tầm bật cười “Dù sao mỗi lều cũng chỉ có thể ở ba người, không ai cùng tổ với chúng tôi vậy sẽ có một lều trại phải nhồi thêm một người, cơ mà thôi hai đứa tôi cũng chả sao cả, về lều trước đây. Các người cứ tự thương lượng với nhau, thương lượng xong muốn thì cứ tới, tùy thời đều hoan nghênh. Đông Tử, đi thôi.”

Nói xong, liền quay đầu đi ra ngoài lều lớn.

***

Vệ Đông đi theo Kha Tầm quay về lều nhỏ, vẻ mặt khó chịu ngồi phịch xuống thảm “Này đúng là “tri diện bất tri tâm” (*), người đẹp đều có độc.”

Kha Tầm nằm ngửa lên thảm, hai tay gối sau đầu, nhắm mắt lại “Lúc sinh tử mới thấy được nhân tính, nam hay nữ đều như nhau cả thôi.”

Vệ Đông nhìn cậu “Kha Nhi, mày cam tâm để mặc nam thần của mày ở chung lều trại với hai cô nàng kia sao?”

Kha Tầm vẻ mặt không quan tâm “Bên họ có đủ ngũ tuệ lộ, chung lều với các nàng dù sao cũng an toàn hơn với chúng ta.”

Vệ Đông lắc đầu cảm thán, đang tính nói gì đột nhiên thấy cửa lều bị ai đó từ ngoài nhấc lên, tiếp theo có người bước vào.

Vệ Đông nhìn thấy người nọ líu cả lưỡi, đưa tay đẩy đẩy Kha Tầm.

Kha Tầm mở mắt, đối diện với ánh mắt lạnh nhạt liếc sang của Mục Dịch Nhiên, khóe môi lập tức cong lên.

“Đại lão, sao anh qua đây?” Vệ Đông vô cùng nịnh bợ nhích mông nhường chỗ cho đại lão ngồi.

Lều trại của bọn họ vẫn là loại lều nhỏ giống hôm qua, vốn chỉ đủ hai người nằm song song, hiện chen chúc tới ba người lại càng thêm chật chội.

Kha Tầm ngồi dậy, ánh mắt đong đầy ý cười nhìn Mục Dịch Nhiên ngồi xuống trước mặt mình “Hoan nghênh đến hàn xá, bó hoa nho nhỏ, kính dâng hân hoan.”

Nói xong, đột nhiên từ sau lưng vươn tay, cầm một bó hoa dại nho nhỏ xinh xinh tím biếc đưa đến trước mặt Mục Dịch Nhiên.

Vệ Đông ngồi bên cạnh sửng sốt hết cả người, quả thật chỉ muốn ấn cho thằng cu chí cốt này tỷ cái like—— bó hoa này nó làm hồi nào? Quả thực là kiên nhẫn vãi luôn, còn đợi được cơ hội xun xoe khoe mẽ nữa chứ, đại lão nếu không bị bẻ cong quả thực là tội ác tày trời.

Mục Dịch Nhiên tựa hồ cũng ngơ ngẩn, ánh mắt đọng lại trên bó hoa màu sắc tươi tắn kia.

Là hoa phấn.

Thanh niên này… hái ngần ấy hoa vào lúc nào, là lúc chiều khi hắn trầm tư quan sát mấy rặng núi sao…

Chẳng lẽ người này cho rằng, hắn… thích hoa phấn?

Cho nên mới đặc biệt giấu trong người mang theo trở về, có lẽ cậu ta nghĩ tối nay bọn họ có thể vẫn sẽ ở chung lều trại, nên mới chuẩn bị nó như một kinh hỉ nho nhỏ cho mình…

Kha Tầm nghĩ Mục Dịch Nhiên cùng lắm cũng sẽ chỉ liếc nhìn bó hoa này một cái, sau đó giống như những lần trước đây quăng cho cậu một cái mặt lạnh tanh, cuối cùng mặc kệ không đếm xỉa gì đến cậu nữa.

Hoàn toàn không ngờ rằng Mục Dịch Nhiên lại với tay đón nhận lấy bó hoa, chẳng hiểu sao trong lồng ngực lại đột nhiên thình thịch một tiếng, ánh mắt lấp lánh nhìn đối phương.

Mục Dịch Nhiên cầm bó hoa, rũ mắt trầm tư một lát, sau đó mới ngước lên nhìn Kha Tầm “Hoa phấn lẽ ra không nở giữa mùa này, loài hoa này xuất hiện ở nơi đây, cũng có chút quái lạ.”

Hóa ra người này tỏ ra hứng thú với hoa là vì nguyên nhân này. Kha Tầm với tay rút ra mấy cọng từ bó hoa trong tay đối phương, cầm đến trước mắt nhìn thật kỹ, ngoại trừ không có mùi thơm thì thấy nó chẳng khác gì mấy so với các loại hoa khác, liền tùy tay kẹp nó trên tai, nói “Có thể là do họa sĩ vẽ nhầm, hoặc là một loại hư cấu nghệ thuật, đúng không Đông Tử?”

“Ờm.” Vệ Đông nói.

Mục Dịch Nhiên “Không có khả năng là vẽ nhầm, cũng có thể là để tạo hiệu quả nghệ thuật, hoặc cũng có khả năng là… loài hoa này ở nơi đây, có một ẩn ý khác.”

Vệ Đông cũng lấy mấy cọng hoa săm soi một lúc, nói “Dân đì-zai tụi này vẽ ảnh có đôi khi vì độ hài hòa của màu sắc hoặc tạo nét mới lạ cho kết cấu, đúng là sẽ tô điểm một ít chi tiết tạo nên tác dụng “chấm mắt cho rồng”, cơ mà dù sao thì ảnh vẽ máy so với tác phẩm mỹ thuật chung quy là không giống nhau, tui cũng không rõ lắm mấy đóa hoa này tạo nên tác dụng gì cho cả bức tranh.”

Nói xong tính vứt hoa đi, nhưng thấy Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên vẫn cầm trong tay suy ngẫm, cuối cùng cầm nó nhét vào đai lưng.

Kha Tầm hỏi Mục Dịch Nhiên “Anh có ý tưởng gì về việc phá cục bức tranh này chưa?”

Mục Dịch Chân khoanh chân ngồi, ngữ khí nặng nề “Trước mắt vẫn chỉ là suy đoán rỗng, không có căn cứ nào, nếu muốn đạt được bằng chứng xác thực, chỉ có thể chờ đợi tử vong nghiệm chứng.”

Chờ xem đêm nay ai sẽ là kẻ hy sinh, sau đó thu thập điều kiện để tránh thoát tử vong.

Nhớ đến cái chết thê thảm của Đàm Tranh tối qua, Vệ Đông cả người bất giác run lẩy bẩy, mò mẫm trong túi lấy mảnh đá dẹt tối qua Kha Tầm đưa cho mình, kiểm tra cạnh đá còn sắc bén hay không “Có khi tối nay phải xài tới cái này… hy vọng tới lúc đó hai tay tao còn có thể dùng được, đừng giống Đàm Tranh tối qua, tay chân gì đều bị nắm lấy, tới lúc đó chắc tao điên mất…”

Kha Tầm nhớ đến bóng dáng khổng lồ cùng tám cái cánh tay tối qua, hỏi Mục Dịch Nhiên “Anh nghĩ cái thứ tối qua là cái gì? Nhện thành tinh? Quái vật bạch tuộc?”

Mục Dịch Nhiên “Dù là thần ma hay tinh quái, nó cũng sẽ thuộc về hệ thống thần của Sa Đà Giáo, tôi có một phỏng đoán nhưng không dám chắc lắm.”

“Là gì?” Kha Tầm hỏi.

“Malaka, dịch âm là Mã Lạp Ca,” Mục Dịch Nhiên ánh mắt trầm xuống “Vốn là một vị ma thần dị giáo, sau bị thần Sa Đà Giáo bắt giữ hàng phục, trở thành vật triệu hoán để những kẻ có tu vi cao sử dụng. Trong các hình tượng dị bản của Malaka có một hình tượng có tám cánh tay. Hơn nữa dựa theo tình huống tử vong của Đàm Tranh tối qua, ít nhiều cũng chứng minh bóng đen kia rất có thể là Malaka.”

“Phân thây?” Kha Tầm nhướng mày.

“Có lẽ… không chỉ là phân thây,” Mục Dịch Nhiên trầm ngâm “Còn phải xem đêm nay nữa.”

“Tao sợ quá.” Vệ Đông nói “Mã cái gì Lạp đó nếu như là ma thần, vậy phàm nhân như chúng ta sao có thể là đối thủ của nó, hay tao chết trước cho rồi? Không cần đợi nó ra tay, tao sợ nó ra tay rồi tao lại không có cơ hội tự kết liễu mình.”

“Đừng tào lao nữa,” Kha Tầm nhìn hắn “Không đến phút cuối cùng không được phép bỏ cuộc, tao tuyệt đối không muốn chết.”

“Vậy na…” Vệ Đông nhìn chằm chằm khoảng không trước mắt, tay níu chặt chiếc áo mặc trên người, thân thể khẽ run run.

___________________

Chú thích

(*) Tri diện bất tri tâm : trong câu “Tri nhân tri diện bất tri tâm”, biết người thấy mặt chưa chắc đã hiểu được lòng dạ của họ.

5 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s