Day: 09/07/2020

[MM] Chương 22 : Ai đó vẫn chẳng biết gì (01)

***

Tâm trạng hiện tại của Lâm Triều, chắc là giống như hòn đá sỏi nằm dưới khe suối, hay cục đá ngầm nằm giữa biển sâu, toàn thân đều tràn ngập tuyệt vọng, bất đắc dĩ, rồi lại thôi kệ ra sao thì ra.

Đúng là nghĩ mãi không ra, thế cho nên cô thật sự không hiểu được rốt cuộc Lâm Mộ đang nghĩ cái gì.

【 Mi tính đến bao giờ mới chịu nói thật đây? 】 Lâm Triều vung tay ra dấu thủ ngữ hỏi,【 Không thể cứ như vậy mãi được. 】

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (02) : Trở lại 1997

* * *

Bảo tàng mỹ thuật Tê Tượng là một nhà bảo tàng tư nhân khá nổi tiếng, tọa lạc ngay giữa trung tâm B thị.

Nơi đây thực ra có một chỗ càng nổi danh hơn cả bản thân nhà bảo tàng, đó là nhà hàng ngầm dưới đất của nó, là một nhà hàng trứ danh rất nổi tiếng trên mạng của B thị, bởi vì trang trí rất có cách điệu nghệ thuật, rất nhiều danh nhân giới thời trang thích đến đây dùng cơm kiêm chụp ảnh.

“Trước lúc chết lẽ ra nên chè chén một bữa no say trong nhà hàng bảo tàng Tê Tượng, sẵn tiện chụp cái di ảnh luôn.” Vệ Đông vừa phun mật vàng xong lập tức đã bị ba cô em chân dài xinh đẹp hấp dẫn tầm mắt.

Hai người lúc này đang bước lên mấy bậc thang đi vào bảo tàng Tê Tượng, ba cô em chân dài bước lên cầu thang, càng hiển lộ dáng người mềm mại uyển chuyển.

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (01) : Luận vào tranh

* * *

Kha Tầm cùng Vệ Đông đưa Mục Dịch Nhiên ngủ say đi đến khách sạn, hai người họ cũng không ngay lập tức rời đi, mấy ngày nay ở trong tranh bôn ba chẳng ngủ yên được giấc nào, cho nên cũng mướn một cái phòng, hai người bò lên giường vùi đầu ngủ.

Lúc Kha Tầm thức dậy sang phòng bên cạnh xem Mục Dịch Nhiên thì, đại lão vẫn còn đang ngủ.

Kha Tầm trong lòng nghĩ, cũng phải thôi, Mục Dịch Nhiên làm người cực kỳ cẩn trọng, mấy ngày nay trong tranh có lẽ hắn là người ngủ ít nhất, đến giai đoạn cuối cùng lại phải liên tục đốt tế bào não. Mặc dù vẻ mặt lúc nào cũng giữ trầm ổn bình tĩnh, nhưng Kha Tầm nghĩ có lẽ người nam nhân này cũng sẽ cảm thấy khẩn trương, dù sao bảy cái mạng người đều nằm trong tay hắn, áp lực tâm lý lớn như vậy đổi lại là người khác có khi đã điên từ lâu rồi, Mục Dịch Nhiên từ đầu đến cuối vẫn lẳng lặng gánh lấy, tới cuối cùng cũng thành công thoát khỏi.

Đột ngột từ trạng thái tinh thần khẩn trương chuyển sang thư giãn thả lỏng, không ngủ một giấc quên quên trời đất mới là lạ…

Đọc tiếp