Day: 10/07/2020

[MM] Chương 23 : Ai đó vẫn chẳng biết gì (02)

***

Kỳ thật Hứa Nhất Lộ cũng không dám chắc mình có phải nhận sai người hay không, mắt trái với mắt phải của một bên tàn tật cấp 2 một bên tàn tật cấp 3, dù đeo vào mắt kính đặc biệt thì cũng phải ở cự ly gần mới có thể nhìn được loáng thoáng bóng người. Hứa Nhất Lộ chỉ đơn thuần dựa vào chiều cao cùng hình dáng đại khái để nhận thức người đối diện là ai, nhưng cũng chính bởi vì vậy mà thường thường hay “chó ngáp phải ruồi”.

Ánh mắt của con người có khi sẽ lừa gạt chính họ, nhưng giống như Lâm Mộ lúc trước từng nói, trái tim của Hứa Nhất Lộ luôn luôn nhìn thấu rõ ràng hơn ánh mắt của rất nhiều người.

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (04) : Vào ở

* * *

Chung cư Xuân Duẩn có cả thảy sáu tầng, trừ đi tầng một là các cửa hàng buôn bán ra thì năm tầng còn lại đều là phòng ở, mỗi tầng có 16 hộ gia đình.

Nếu như đây là một tòa nhà ngang hình vuông, như vậy WC công cộng cùng với cầu thang có lẽ sẽ phân bố ở bốn góc các tầng —— nhưng đổi lại là kiến trúc hình trụ tròn, vậy WC cùng cầu thang sẽ nằm ở bốn điểm chia đều của vòng tròn, trùng hợp là đều nằm cách giữa bốn hộ gia đình.

Ban-công hành lang được rào bằng lan can sơn màu đỏ gạch, đứng sát lan can chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn xuống sân giếng trời hình tròn phía dưới, ngẩng đầu liền thấy được toàn bộ cửa phòng các hộ gia đình ở trong chung cư này, đồng loạt chỉnh thể vây tròn thành hình trụ.

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (03) : Có quỷ

* * *

Mục Dịch Nhiên hiếm thấy mặc quần áo thường, Kha Tầm vẻ mặt tươi cười nhìn đối phương ——đều là mặc quần áo thường ngày, đã thế bên này là xanh lam nước ngầm, bên kia là xám sông băng, phối với nhau phết.

Mục Dịch Nhiên biểu tình vẫn đầy nghiêm cẩn, đưa mắt nhìn bảng hiệu của chung cư Xuân Duẩn, lại nhìn xuống quảng cáo cầm trên tay mình, giống như đang muốn tìm kiếm một ít dấu vết lưu lại ở các cửa hàng lân cận chung cư.

Đọc tiếp