Day: 11/07/2020

[MM] Chương 24 : Ai đó vẫn chẳng biết gì (03)

***

Lâm Mộ bỏ di động xuống, lỗ tai cậu có chút nóng lên, nhưng phải làm bộ như mình không nghe thấy không hay biết gì hết, vừa mới quay đầu lại thì đột nhiên bắt gặp Hứa Nhất Lộ vẻ mặt giống như cực kỳ hứng thú, cảm giác cứ là lạ…

Nãy giờ cậu chàng ngồi nghe được một lúc rồi, bởi vì nhìn không rõ, cho nên ánh mắt giống như có chút mịt mờ nhìn hai người này một hồi lâu. Thật ra thì Hứa Nhất Lộ cũng không phải nghiện hóng chuyện này kia đồ, nhưng mà na… đối với mấy vụ kiểu như hóng chuyện thì có ai mà không thích đứng ở tuyến đầu đâu.

Lâm Mộ lúc này bình tĩnh lại mới cảm giác nãy giờ hình như mình sơ hở hơi bị nhiều. Lục Nhung không ra dấu thủ ngữ, cậu có thể dùng lý do “Lâm Triều biết đọc môi” làm lý do mặc dù hơi có lệ, nhưng nhiều lần như vậy, cậu lại không nhớ rõ đối phương rốt cuộc nói chuyện mấy lần, đổi lại nếu là Lâm Triều liệu có phải mỗi lần cũng đều nhìn hiểu không…

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (06) : Câu chuyện phòng 402

* * *

Vết tích hỏa hoạn phòng 402 hết sức kỳ quái.

Trần nhà cùng bốn vách tường đều bị khói hun đen kịt, nhưng các vật dụng cùng trang trí khác lại hoàn toàn không hề bị lan đến.

Ánh sáng trong phòng rất hôn ám, cửa sổ hướng ra đường cái cũng bị chặn lại bởi vách tường xi-măng, hầu như mọi người không ai tỏ vẻ kỳ quái đối với việc này ngoại trừ Vệ Đông và Chu Hạo Văn, ánh mắt hai người tràn ngập hoảng sợ cùng khó hiểu đối với bức tường xi-măng kỳ quái kia.

Đọc tiếp

[Họa phố] Phá thổ (05) : Không được thăm phòng

* * *

Giữa đêm khuya lúc vạn vật tĩnh mịch, tiếng đập cửa càng có vẻ thêm chói tai.

Kha Tầm cảm giác tiếng đập cửa kia như gần sát bên tai, thậm chí cảm thấy giống như là đang gõ cửa phòng 411 của mình.

Tiếng đập cửa càng ngày càng vang, kèm theo giọng nữ khóc nức nở “Mở cửa! Làm ơn mở cửa!”

Giọng nói này có chút quen thuộc, hình như là một trong ba cô gái chân dài, vừa nghĩ tới kia có thể là đồng bọn, Kha Tầm cũng không nằm yên được, tính ngồi dậy đến cửa sổ xem thử rốt cuộc ra sao.

Đọc tiếp