[Họa phố] Phá thổ (17) : Vượng Phúc trả thù

* * *

Cái còi đỏ tự mình huýt lên thành tiếng thổi vang trong bóng đêm, tiếng còi khi thì chói tai, khi thì trầm thấp, lại có lúc như đang khe khẽ thì thầm, lúc như đang hò hét bi thương…

Bất luận âm điệu thế nào, cũng tràn đầy quỷ dị.

Khoảng chừng hơn nửa giờ sau đó, tiếng còi đột nhiên dừng lại.

Yên tĩnh đột ngột bao trùm, giống như trong bóng tối có thứ gì đó chuẩn bị trồi lên, ngược lại càng khiến người ta rợn mình sợ hãi.

Bỗng nhiên, phòng 410 bên cạnh truyền ra tiếng thét như xé rách màng tai của Sa Liễu, tiếng la xen lẫn tiếng gầm gừ nghe như của thú dữ, không ai có thể đoán ra được giờ phút này trong phòng đang xảy ra chuyện gì.

“Cứu tôi! Cứu tôi với!” Tiếng khóc la bén nhọn của Sa Liễu như chìm hẳn trong tiếng gầm dữ tợn của dã thú, dần dần chuyển thành tiếng như đang cắn xé nhai nuốt.

Nghe bên tai vang lên tiếng cắn xé khiến người ta không rét mà run kia, Kha Tầm cả người rịn mồ hôi lạnh, dã thú không giống như quỷ quái, nó mang đến đau đớn cùng sợ hãi là như thế chân thật đến trần trụi.

“Giống như thanh âm hầm hừ của giống thuộc loài chó.” Mục Dịch Nhiên vẫn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên nói.

Phòng bên kia đột nhiên phát ra tiếng như kim chúc va chạm nhau, như là Sa Liễu đang phản kích lại, nối tiếp là tiếng cửa mở ra, từ cửa sổ 411 bọn họ có thể tinh tường nhìn đến, Sa Liễu toàn thây đầy máu thất tha thất thểu xông ra khỏi phòng, mà từ phía sau lại lao tới một con sói thân hình to lớn hung ác—— Kha Tầm dụi dụi mắt, lại cảm thấy con sói kia giống chó hơn.

“Cứu mạng! Cứu mạng!” Sa Liễu tuy rằng miệng vẫn luôn hô hoán cứu mạng, nhưng trong mắt lại tràn ngập tuyệt vọng, Kha Tầm đột nhiên phát giác cánh tay trái của Sa Liễu hình như không thấy đâu, từ bả vai xuống dưới máu tuôn như mua.

Sói lớn giống như cũng không tính trực tiếp giết chết con mồi, nó cắn xé giống như là đang đùa bỡn, nó há to cái miệng khủng bố cắp lấy Sa Liễu tha đi, giống như đang hưởng thụ tiếng la thê thảm của đối phương.

Sa Liễu cuối cùng vẫn cố gắng nhào tới gõ cửa 411, lần này từ miệng cô ta hô lên không còn là lời kêu cứu, mà là “Các người chết hết đi! Các người đều phải chết! Không ai có thể sống sót rời khỏi đây!”

Cả Kha Tầm lẫn Mục Dịch Nhiên đều thờ ơ lời nguyền rủa vọng vào từ bên ngoài, lúc này bọn họ phân chia nhau mỗi người một gian, cùng đợi dị tượng phòng 411 xuất hiện.

Quả nhiên, ngay khi cửa phòng bị gõ vang, Kha Tầm đứng trong phòng khách liền nhìn thấy có một nữ nhân từ phòng ngủ đi ra, dưới chân đang xỏ đôi dép lê màu đỏ bắt mắt kia.

Tuy rằng tình cảnh trước mắt vô cùng quái dị, nhưng Kha Tầm không muốn bỏ sót bất cứ dấu vết nào, hai mắt nhìn thẳng đăm đăm vào nữ nhân kia.

Đối phương lại giống như không nhìn thấy Kha Tầm, vẻ mặt tự nhiên bước tới cái tủ năm ngăn, kéo ra ngăn cuối cùng, lấy từ bên trong ra một bọc đồ vải—— gói đồ này Kha Tầm từng thấy qua, lúc trước tìm kiếm ấn chương cậu có mở ra xem, nhưng bên trong chỉ là một ít quần áo cũ cho nên cậu không xem kỹ cho lắm.

Nữ nhân giống như tìm ra được thứ gì trong bọc đồ, nhìn một lát lại bỏ trở vào, sau đó đứng dậy đi về buồng ngủ.

Khi Kha Tầm chạy đến buồng ngủ, nữ nhân kia đã biến mất không thấy đâu.

Trong phòng lại trở về với bóng tối.

Ngoài cửa vẫn còn vang lên tiếng la hét thê thảm của Sa Liễu, âm thanh cũng dần dần rời xa, không biết là do khoảng cách xa dần hay do thanh âm của Sa Liễu dần yếu đi.

Hành lang bên ngoài giống như còn vươn lại thứ gì đó, Kha Tầm nhìn không rõ lắm, nhưng cũng đại khái đoán được có lẽ kia là tàn chi đầy máu của Sa Liễu.

“Cái còi biến mất.” Mục Dịch Nhiên đưa mắt nhìn về vị trí trước đó treo cái còi.

“Là ai tháo cái còi xuống?” Chắc không phải là con dã thú nhìn như sói lại giống chó kia chứ?

Có lẽ cái còi đã hoàn thành sứ mệnh của nó, hoàn thành sứ mệnh triệu hoán con thú kia ra…

Thời gian lại qua có chừng hai giờ hơn, thỉnh thoảng như vẫn còn nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Sa Liễu truyền đến, trong đám những người đã tử vong trong tranh trước đó, Sa Liễu có lẽ là chết cái chết thống khổ nhất.

Một tiếng còi huýt to như xé toạc màn đêm, nối tiếp là giọng khàn khàn quen thuộc của ông lão truyền đến “Vượng Phúc——  Cuối cùng mày cũng chịu về nhà rồi——”

***

Khi Kha Tầm tỉnh lại, ánh mặt trời đã soi rọi khắp nơi, Mục Dịch Nhiên đã ra ngoài từ sớm.

Kha Tầm ra khỏi cửa, phát hiện mấy vết máu cùng tàn chi đêm qua đã bị xử lý sạch sẽ.

Bên dưới sân giếng trời, một đám người bu quanh bên cạnh đống thi thể phủ vải trắng, bao gồm đã phát điên Hâm Miểu, cô gái ấy đang vui vẻ nhảy múa xoay quanh thi thể của Sa Liễu.

Cụ ông Lý Thái Dũng kéo tay Hâm Miểu đi qua một bên, cầm một cây kẹo mút đưa chô cô.

Vệ Đông đứng bên cạnh nôn khan liên hồi, thấy Kha Tầm nói “May là mày thức dậy trễ, không nhìn thấy cảnh thi thể nát nhừ tứ tung khắp nơi…”

Kha Tầm cau mày, tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra.

Tần Tứ nói “Tôi có điều không rõ, tại sao thi thể của cô ấy lại biến thành màu trắng, cả tóc cũng trắng.”

“Bởi vì cô ta gõ cửa nên mới gặp phản phệ của căn phòng mình,” Chu Hạo Văn lên tiếng đáp trả vấn đề này “Phòng 410 của cô ta lúc trước vốn là cô gái bạch tạng kia ở, mà cô gái kia lúc trước chết là do biến chứng bạch tạng, cho nên sau khi Sa Liễu gõ cửa thân thể liền xảy ra biến dị.”

Vệ Đông lại bắt đầu nôn mửa “Tao nói thảo nào mấy khối xác kia lại trắng bong như thế…”

Cuối cùng, thi thể của Sa Liễu được khiêng đi ra ngoài, cáng khiêng run run đi tới, khiến cho người ta có cảm giác lo lắng sẽ rớt lại một khối tàn chi…

Bác gác cổng lắc lư xâu chìa khóa thủng thẳng bước tới “Mọi người tập họp đầy đủ rồi, vừa lúc ngồi xuống nói chuyện về phòng 307.”

Cuối cùng cũng nói đến chuyện 307.

“Trước kia phòng 307 là ông Lưu thọt ở, ông Lưu là người tốt, tuy rằng chân thọt nên không cưới được vợ nhưng siêng năng chịu khó, tư tưởng giác ngộ cũng cao nữa, tiết kiệm được tiền đều đem đi quyên góp cho các trường tiểu học nghèo khó. Nhắc tới ông Lưu liền không thể không nhắc tới Vượng Phúc, nó là con chó hoang ông Lưu mang về nuôi, nháy mắt nuôi cũng bảy tám năm, một người một chó nương tựa nhau sống.”

“Khi đó đám súc sinh bên xưởng đến đây đuổi chúng ta đi, tụi nó thấy ông Lưu hiền lành liền tính ăn hiếp lợi dụng ông, bắt ông Lưu làm gương mẫu đầu tàu cho mọi người, buộc ông dọn đi đầu tiên! Vượng Phúc thấy đám súc sinh kia lớn tiếng xô đẩy ông liền sốt ruột nhào tới cắn chân phó xưởng trưởng, ây dà thành ra gây họa, tuy lúc ấy phó xưởng trưởng quần áo dày, chân cũng không bị cắn thương, nhưng trong lòng hắn không vui na…”

“Lúc đó phó xưởng trưởng không ngay mặt nói gì, nhưng sau hôm ấy Vượng Phúc cũng mất tích, làm ông Lưu lo lắng muốn chết, Vượng Phúc với ông ấy mà nói cũng giống như con cháu vậy. Mấy hôm sau ông Lưu ngày nào cũng chạy ra ngoài tìm Vượng Phúc, tìm ngày tìm đêm, gọi đến khàn cả cổ họng, hồi trước Vượng Phúc chỉ cần nghe tiếng còi ông Lưu thổi một cái, hoặc là cầm cái chậu ăn của nó gõ một cái, kiểu gì cũng lập tức chạy tới…”

“Mấy ngày sau, có người ở giữa khe tường xi-măng với vách nhà ngang chúng ta tìm ra Vượng Phúc, tội nghiệp con chó già bị đám súc sinh kia giết hại, còn bị chặt ra làm mấy khúc ném vứt lung tung…”

“Chúng ta cũng không dám nói sự thật cho ông Lưu, sợ ông ấy chịu không nổi. Ông ấy đến chết cũng không tìm được Vượng Phúc, có lẽ đây là khúc mắc trong lòng ông ấy…”

Hóa ra, kẻ muốn báo thù không phải là ông Lưu, mà là Vượng Phúc.

Còn về tại sao cái còi đỏ lại xuất hiện trước cửa 410, vẫn luôn là một điều bí ẩn.

Chẳng lẽ là do ông Lưu khi ấy cảm giác ra được ý đồ giết người từ 410? —— chỉ dẫn của Sa Liễu đối với Cừu Lộ kỳ thật cũng giống như là chỉ dẫn tử vong, nói cách khác Sa Liễu cũng chính là hung thủ giết chết Cừu Lộ.

“Nhưng mà rốt cuộc thì, con chó kia tại sao lại xuất hiện ở 410?” Vệ Đông hỏi.

“Bởi vì cửa sổ hướng ra ngoài của 410 là mở ra, Vượng Phúc lúc trước bị phân thây vứt xác trong khe hở giữa tường xi-măng, cho nên—— quỷ hồn của Vượng Phúc chính là từ nơi đó bò lên…” Kha Tầm nói.

Bác gác cổng đột nhiên ngẩng đầu ngước nhìn lên trên, bởi vì mái nhà đang tụ dần lại, khiến cho ánh sáng cả tòa nhà ngang cũng trở nên lờ mờ, kỳ thật đường kính miệng giếng trời bên trên cùng lắm cũng chỉ tầm năm sáu mét, mọi người giống như đều bị nhốt vào trong một cái lọ miệng nhỏ.

Bác gác cổng mặt mày để lộ vui mừng “Tình hình coi bộ khả quan na, nói không chừng ngày mai là có thể “phá thổ” rồi! Mấy người mau mau đi ăn cơm đi! “Phá thổ” là chuyện đáng ăn mừng! Chỉ cần hoàn thành, tất cả chúng ta có thể đi ra ngoài rồi!”

Nói xong liền đưa tay vẫy vẫy Hâm Miểu “Phòng 215 mành cửa sổ bị hỏng, hai hôm nữa sẽ đổi mới.”

Hâm Miểu nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn cười nhìn bác gác cổng.

Mọi người lúc này không ai có tâm tình ăn cơm, Tần Tứ ngẩng đầu nhìn phía trên “Chẳng lẽ “phá thổ” sẽ diễn ra sớm hơn?”

“NPC sẽ không nói dối, có lẽ là do chúng ta đụng phải điều kiện gì đó thúc đẩy việc “phá thổ” diễn ra sớm hơn dự tính.” Mục Dịch Nhiên nhất thời cũng không rõ nguyên nhân.

Vệ Đông lại nói “Nếu trước khi “phá thổ” diễn ra nơi này hoàn toàn bị khép kín lại, chúng ta có lẽ sẽ bị ngộp mà chết, nhưng còn những người ở đây, bọn họ không sợ sao?”

Mục Dịch Nhiên mắt nhìn Hâm Miểu cách đó không xa “Hâm Miểu đã trở thành người bên họ, có lẽ không cần sợ.”

Vệ Đông đột nhiên phát giác, không biết từ bao giờ mà Hâm Miểu đã khoác lên mình chiếc váy đỏ “Chẳng lẽ… toàn bộ những người ở trong nhà ngang này, đều là…”

“Người trong lòng đất.” Chu Hạo Văn nói thẳng.

“Nếu thật sự giống như lời NPC vừa nói, ngày mai sẽ hoàn thành việc “phá thổ”, như vậy hôm nay chính là ngày tiến hành khép kín toàn bộ trước khi “phá thổ” diễn ra,” Kha Tầm phân tích tình hình trước mắt “Nếu trong hôm nay chúng ta vẫn tìm không ra ấn chương, phỏng chừng toàn bộ đều sẽ toang ở đây.”

Hiện tại chỉ còn lại sáu người : Mục Dịch Nhiên, Kha Tầm, Vệ Đông, Tần Tứ, Chu Hạo Văn cùng cụ ông Lý Thái Dũng.

Cụ ông Lý Thái Dũng cũng bước tới “Ông đi tìm cùng mấy đứa.”

Nhưng mọi người vẫn đứng im không ai nhúc nhích, chỗ nào có thể đều đã tìm hết rồi, hiện tại lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Chu Hạo Văn mở lời nói “Tôi vẫn cảm thấy khả năng có liên quan đến miệng giếng trời rất cao, dù sao đó là nơi hình thành đỉnh măng.”

“Khi biến hình diễn ra tới một tình trạng nào đó, tường ngoài cửa sổ lầu sáu liền tương đương với chóp đỉnh của măng, chúng ta chỉ cần đánh nát cửa sổ pha lê hẳn là có thể bò ra!” Chu Hạo Văn nói ra ý tưởng của mình.

“Việc này không nên chậm trễ,” Mục Dịch Nhiên bỗng nói “Mọi người đi lên lầu sáu trước, tôi với Kha Tầm trở lại 411, tối hôm qua trong phòng xuất hiện một ít dị tượng, nói không chừng có liên quan đến sự kiện phá thổ này.”

Kha Tầm nhìn cụ ông Lý Thái Dũng “Ông đi theo tụi cháu đi ạ, lầu sáu cao quá.”

Vì thế sáu người chia làm hai tổ, ba người đi 616, ba người đi 411.

***

Dù sao đêm hôm qua hai người họ đang ở 411, khi ấy công khai thảo luận dị tượng có thể không an toàn lắm, cho nên mới phải đợi cho ban ngày mới nói.

Kha Tầm đang kể lại về nữ nhân hôm qua mình nhìn thấy, đột nhiên nhìn sang Mục Dịch Nhiên “Chẳng lẽ anh nhìn thấy khác tôi?”

“Khác cậu, tôi nhìn thấy nữ nhân kia từ gian buồng khách đi vào buồng ngủ, lấy giấy bút ra, nhìn vào gương soi bắt đầu vẽ chân dung của mình.” Mục Dịch Nhiên kể lại những việc mình thấy tối qua.

“Cũng tức là, nữ nhân kia biết vẽ?” Kha Tầm cho rằng việc “biết vẽ” này ở trong tranh mà nói là cực kỳ đáng lưu ý.

“Đúng vậy, hơn nữa phác họa cũng rất chuyên nghiệp.”

Cụ ông Lý Thái Dũng nói “Ông đi chậm, hai đứa lên trước tìm đi.”

Vì thế hai người lao thẳng lên phòng 411, trước hết mở ra ngăn dưới cùng của tủ năm ngăn, tìm được bọc vải to ở bên trong, quả nhiên mở ra thấy được một cái cặp sách vải được may thủ công nằm giữa mấy cái áo lông dệt tay, bên trong đựng mấy bức thư.

Chuyện liên quan đến mạng sống, cho nên cũng miễn bàn chuyện riêng tư gì, hai người chia nhau mấy bức thư bắt đầu đọc vội.

Đại đa số thư đều là từ nước ngoài gửi về, hai gnười cũng dần dần từ nội dung hiểu ra, chồng của nữ nhân nọ mấy năm trước đã ra nước ngoài du học, theo học tập vẽ tranh sơn dầu.

Bởi vì lý do kinh tế, nam nhân mấy năm rồi không trở về nước, nữ nhân một mình ở lại Trung Quốc sống với con trai, chính là ở phòng 411 của ký túc xá Xuân Duẩn.

Có thể nhìn ra được hai vợ chồng bọn họ rất yêu thương nhau, Kha Tầm cũng loáng thoáng hiểu được, chữ “Về” khắc sâu trên bàn làm việc kia là có ý gì.

Hai người xem hết toàn bộ các phong thư, phong thư đặt ở cuối cùng không có lá thư nào, bên trong kẹp một đống tờ giấy, Kha Tầm trút hết ra bàn, lật xem từng tờ từng tờ một, nội dung đa phần đều là do hai vợ chồng họ viết lúc còn đi học —— hai người họ tựa hồ như là bạn học chung cấp 3, hơn nữa còn là ngồi chung bàn, thế nên lúc đi học rất thường hay truyền giấy cho nhau.

__________

Chú thích 

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s