Day: 28/07/2020

[MM] Chương 41 : Hẹn hò (03)

***

Bà nội đứng xếp giữa một hàng toàn là thiếu nhi, Lục Nhung với Lâm Mộ chia nhau đứng hai bên trái phải. Bởi vì cả chiều cao lẫn diện mạo của hai người họ đều quá nổi bật, mấy bé nhỏ đứng ở phía trước thi thoảng lại lén lút quay đầu dòm, Lâm Mộ chỉ có thể vươn tay đẩy đầu của bé trai đứng trước mình quay trở về.

“Đứng xếp hàng đàng hoàng.” Cậu nói.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (18) : Màu đen

* * *

Về thi thể của Tân Bội Bội, Kha Tầm lúc này cũng nghĩ ra được nguyên nhân—— chỉ có cơ thể còn sống mới ép ra được màu sắc, sau khi người nọ chết có lẽ sẽ ngừng tiết ra màu, hoặc có lẽ là màu sắc sẽ bị biến chất không đủ tươi sáng, cho nên màu xanh dương trước đó của Tân Bội Bội mới bị mang đi, còn thi thể vô dụng bị bỏ lại trong bình.

Trương Thiên Vĩ trước khi co rút lại còn cỡ nắm tay, vẫn luôn sống sót.

Tân Bội Bội trước đó cũng còn sống, nhưng sau khi đầu thân tách ra mới chính thức chết đi.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (17) : Động thần chi tử

* * *

Kha Tầm và Mục Dịch Nhiên cũng không dừng lại xem thi thể của Tân Bội Bội quá lâu, mà là tranh thủ thời gian leo tiếp cầu thang lên tới tầng sáu.

Kết cấu tầng sáu cũng không khác gì so với các tầng còn lại của tòa nhà hình tròn, bên ngoài một đại sảnh hình bán nguyệt, đẩy ra cửa gỗ nằm ở chính giữa, bên trong hẳn cũng sẽ là một phòng trống đặt một cái bình thủy tinh lớn.

Nhưng khiến hai người họ giật mình bất ngờ là, bình pha lê bên trong phòng không phải trống rỗng, bên trong chứa đựng chừng hơn nửa bình chất lỏng màu tím tinh khiết.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (16) : Đảo ngược đầu đuôi

* * *

Thời gian kế tiếp, Quách Lệ Hà và Kha Tầm đều vùi đầu làm việc.

Đối với đề nghị đóng đinh cửa sổ của Kha Tầm, Quách Lệ Hà cũng không tỏ ra quá mức phản đối, việc này khiến Kha Tầm càng thấy kiên định hơn : Bóng bị mê hoặc sẽ chỉ ở những tình huống đặc biệt mới có tác dụng, chứ không phải là thời thời khắc khắc đều khống chế người đó.

Những việc mà kẻ bị mê hoặc làm ra, phần lớn đều là dựa vào sức lực cùng trí thông minh của bản thân người nọ—— Kha Tầm thậm chí cảm thấy bọn họ rất may mắn, may là những kẻ mà cái bóng kia chọn trúng cũng không phải người lợi hại gì mấy, nếu kẻ bị mê hoặc là Mục Dịch Nhiên, chỉ sợ là bọn họ toàn bộ không ai có thể rời khỏi bức tranh này.

Đọc tiếp