Day: 29/07/2020

[MM] Chương 42 : Hẹn hò (04)

***

Suốt buổi chiều hôm ấy, Trần Mỹ Hoa không phát bệnh lần nào nữa, cơ mà tinh thần cũng có vẻ ủ dột không được vui, bà rất khó tập trung lực chú ý của mình, thường hay cảm thấy hứng thú với điều gì đó trong lúc nhất thời, nhưng rồi chẳng kéo dài được bao lâu. Chẳng hạn như lúc ban sáng còn hô hào đòi vẽ này vẽ kia, tới buổi chiều lại hoàn toàn mất đi hứng thú.

Trong thư viện không cho phép ồn ào to tiếng, Trần Mỹ Hoa cảm xúc không ổn định, Lục Nhung với Lâm Mộ cũng không dám để bà ở đó lâu, hai người liền dẫn theo bà nội đi dạo ở công viên gần đó.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (21) : Phòng gương

* * *

Vệ Đông vừa chặn cửa xong, trong lòng liền rối loạn, nhìn lại hai bình lớn nước trái cây đã muốn hoàn thành, trong lúc nhất thời chẳng có lòng đâu mà tiếp tục làm việc.

Vệ Đông đi đến cạnh cửa sổ, cửa sổ khóa trái từ bên trong, chắc là sẽ an toàn.

Ngay sau đó, bóng lưng Kha Tầm lao vào mê cung đập vào tầm mắt, Vệ Đông hai mắt chăm chú nhìn Kha Tầm dần dần biến mất vào mê cung.

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (20) : Mê hoặc sâu

* * *

“Hạo Văn Nhi, đừng hù mọi người như vậy chớ, nói nghe cứ như NPC là boss lớn phía sau ấy, còn vẫn luôn theo dõi chúng ta chằm chằm…” Vệ Đông tăng tốc độ nhét đồ ăn vào mồm vì không muốn lát nữa nghe mọi người phân tích cái gì đó ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của mình.

“NPC chắc chắn không phải boss,” Tần Tứ uống cạn ly sữa “Nhưng NPC nhất định có thể thay mặt boss, hoặc ít nhất cũng là kẻ hầu của nó, mọi người thử nhớ lại những bức tranh trước đây xem, chẳng phải lần nào cũng là thế sao.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Ảnh (19) : Quách Lệ Hà

* * *

Đêm hôm ấy tựa như một chiếc xe im ắng chạy trong bóng đêm, không ai biết đích đến ở nơi nào, cũng không ai rõ trên đường đi sẽ gặp phải cái gì.

Kha Tầm nhìn cả gian phòng dần dần hiện ra màu sắc, nếu phải đặt tên cho loại biến hóa này, vậy tạm thời có thể gọi nó là “rạng đông”.

Kha Tầm cố ý đi đến kiểm tra cửa sổ bị đóng đầy ván gỗ, kẽ hở sót lại thật sự rất nhỏ hẹp, đến cả chiếc đũa cũng khó mà xuyên qua lọt.

Quách Lệ Hà rốt cuộc ở đâu? Sống không thấy người, chết không thấy xác, thật sự kỳ quái.

Đọc tiếp