Day: 03/08/2020

[MM] Chương 47 : Thanh xuân là… (01)

***

Xung quanh toàn bộ học sinh đều đang hò hét cổ vũ, chỉ có Lục Nhung, Trần Mỹ Hoa cùng Lâm Mộ im lặng ngồi xem trận thi đấu đang diễn ra dưới sân, Lục Nhung giống như đã quá quen đối với việc này, những thứ như “nhiệt huyết sôi trào”, “quẩy tung nóc”, đại loại như vậy vĩnh viễn không thể xuất hiện trên người cậu.

Bởi vì quá mức im lặng, cực kỳ tự chủ và xa cách mọi người, thế cho nên trong toàn bộ “thanh xuân” của mình, cậu vĩnh viễn là kẻ lạc loài.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (12) : Kha Tầm lại nghĩ cách

* * *

Dùng xong cơm chiều, trời cũng đã tối.

Tài liệu chất thành núi vẫn chưa kiểm tra xong, nhưng mọi người đều tạm buông việc này. Điện di động phải tiết kiệm mà dùng, cho nên chỉ có thể đợi đến sáng ngày mai rồi mới tiếp tục.

Được cái Kha Tầm cùng Vệ Đông đi kho hàng lục được mấy cây đèn pin kiểu cũ chia cho mọi người, có lẽ là pin bị bỏ xó quá lâu rồi, nên ánh sáng đèn pin cũng tù mù chẳng thua gì di động.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (11) : Sáng ngời cùng ấm áp

* * *

Nhật ký thực nghiệm trong tay Mục Dịch Nhiên lại được lật sang vài tờ, đại bộ phận đều là ghi chép lại các tình huống chuẩn bị phẫu thuật cùng với tình trạng sức khỏe của vật thí nghiệm số 213.

Mãi cho đến khi lật đến một tờ, bên trên viết :

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (10) : Thùy trước trán

* * *

Chỉ thấy trên bàn cơm hình vuông đang bày một nồi cháo đậu trắng thơm phức nóng hôi hổi, Kha Tầm đứng ở cạnh bàn, tay cầm một đôi đũa thành thạo xốc xốc một thố rau trộn với các loại đậu hỗn hợp, mùi của các hạt đậu đã được luộc chín hòa quyện cùng mùi chua của giấm, tựa như mùi gió mát rười rượi thổi sau cơn mưa hè, nháy mắt nổ tung trên đầu lưỡi của mọi người.

“Mọi người ăn cơm trước đi.” Kha Tầm ngẩng đầu nói, bắt gặp thấy ánh mắt trong suốt tĩnh lặng của Mục Dịch Nhiên, liền khẽ nở nụ cười với hắn.

Đọc tiếp