Day: 04/08/2020

[MM] Chương 48 : Thanh xuân là… (02)

***

Trần Mỹ Hoa ngủ chẳng được bao lâu liền tỉnh lại, hơn nữa có một chút quạu quọ, quả nhiên đúng theo những gì Lục Nhung bảo, khóc lóc ầm ĩ nháo nhào cả lên. Lâm Mộ dỗ dành để bà tự chọn thức uống mình muốn, Mỹ Mỹ khóc lóc ỉ ôi, cơ mà vẫn đồng ý uống trà sữa, sau đó tiếng khóc cũng nhỏ dần đi.

Đại hội thể thao tháng năm đã trôi qua, toàn bộ thầy trò cả trường Khôn Kiền bắt đầu tém mình lại, đợt thi cuối học kỳ hai của khối 11 cũng tương đương như đợt thi thử đại học, có ý nghĩa rất quan trọng đối với lớp 12 năm sau của bọn họ.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (15) : Ký ức

* * *

Mọi người không hẹn mà đồng loạt yên lặng, đều nhìn về phía người đàn ông tuy không có bao nhiêu cảm giác tồn tại nhưng lại khiến người ta khó mà bỏ qua này.

Cái chất khàn khàn trong giọng của Hoàng Bì không phải cái độ khàn khàn của giọng nói trầm thấp hấp dẫn, mà là cái giọng nghẹn nghẹn thường thấy của những kẻ nghiện thuốc hút đến nỗi cổ họng bị khói thuốc phá hỏng, lại thêm âm điệu trầm trầm, thoạt nghe quái đản như tiếng cú kêu.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (14) : Có kẻ thay đổi

* * *

“Nhân viên nghiên cứu” không hề ngại phiền, cứ cách mỗi năm giây lại ấn nút mở điện một lần.

Tuy rằng thời gian mỗi lần truyền điện chỉ có năm giây, nhưng cái cảm giác đau đớn khó có thể chịu đựng kia lại không có chút nào thuyên giảm, nó quẩn quanh trong thân thể, thậm chí ở thời gian ngắt điện ngắn ngủi cũng hoàn toàn không được chút thả lỏng nào.

Ấy là nỗi đau đớn bắt buộc người ta phải tỉnh táo mà chịu đựng, nó không ngừng xoay quanh trên chóp đỉnh cực hạn của cơ thể người.

Đọc tiếp

[Họa phố] Nhân học (13) : Buông tay trước thì sống

* * *

Sẽ xảy ra cái gì, không ai dự đoán được, nhưng có biện pháp chung quy vẫn tốt hơn bó tay chờ chết.

Đồng hồ đếm ngược trên vách tường bắt đầu tiến vào một phút đếm ngược đến mười một giờ đúng, bốn người trong phòng thí nghiệm C đến ngồi dựa cạnh tường, chờ đợi giờ phút sinh tử tiến đến.

Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên ngồi cách Lý Nhã Tình cùng Thái Hiểu Yến có một đoạn, trong bóng đêm tối om, Kha Tầm kề sát đến bên tai Mục Dịch Nhiên, thanh âm cực khẽ nói “…Thật chứ, biện pháp này của tôi căn bản là vô dụng.”

Đọc tiếp