Day: 13/08/2020

[MM] Chương 57 : Mặt trời trắng (02)

***

Lúc Lâm Triều thức dậy, Lý Tử và Mạc Hiểu Hiểu đã ngồi ngoài bàn ăn trứng hấp, nhìn thấy vị đàn chị tựa như vầng trăng lạnh nhạt từ trên cầu thang giống hệt như tiên tử đang hạ phàm đáp xuống trần gian, khiến cho hai cô đàn em bất giác trở nên rụt rè, cố gắng đoan chính tư thế ăn trứng của mình.

Đọc tiếp

[Họa phố] Tịnh Thổ (18) : Thế giới trưởng thành

* * *

“Thông qua những người đã xác định được phim hoạt hình của mình cùng với đạo cụ tương ứng của họ, thì những người tương ứng với thế giới phim hoạt hình cắt giấy đều nhận được đạo cụ có thể coi như vật có tính tiêu biểu quan trọng nhất trong phim.” La Duy chỉ vào viên đá màu đỏ trong tay mình và cần câu trong tay Tần Tứ, sau đó nói tiếp.

“Còn những người tương ứng với phim hoạt hình phong cách bình thường lại phân ra làm ba loại, một loại là đạt được bộ phận trên cơ thể, tỷ như lỗ tai mèo, lỗ tai thỏ cùng sừng rồng, những người cầm đạo cụ ấy bản thân sẽ trở thành nhân vật hoặc động vật có bộ phận cơ thể tương ứng trong phim hoạt hình.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Tịnh Thổ (17) : Trực giác

* * *

Nhóm ba người mới đã được đám người cũ bên này giải thích về quy tắc tử vong mỗi đêm trong tranh lập tức hoang mang rối loạn, ai cũng sợ hãi nhìn Mục Dịch Nhiên.

Mục Dịch Nhiên có chút trầm tư, sau đó ngước mắt nhìn mọi người “Hiện tại chúng ta còn chưa rõ quy tắc lựa chọn tử vong của bức tranh này, chỉ có thể cố hết sức chuẩn bị các biện pháp phòng ngừa.”

“Những người đã xác định thế giới tương ứng với mình, đứng ở trước cửa mở ra thế giới ấy, tùy theo tình hình mà làm ra hành động, nếu thấy tình huống không ổn, lâm vào thế cửu tử nhất sinh thì trước khi tử vong buông xuống lập tức đi vào cửa.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Tịnh Thổ (16) : Cùng chung nhân vật

* * *

“Mọi việc xảy ra hết sức đột ngột, chúng tôi thật sự không kịp kéo chị ấy lại…” Trương Lợi Phong vẻ mặt hoảng hốt thuật lại “Chị ấy vừa nhảy vào, đống lửa đột nhiên bốc lên hừng hực bao lấy cả người chị ấy, chúng tôi không có cách nào với tay kéo chị ấy ra ngoài… Chị… Chị ấy cứ thế… cứ thế cháy chết tươi…”

“Nghe như vậy quả thực quá mức đột nhiên,” Vệ Đông thán “Không có chút điềm báo nào hết sao?”

Đọc tiếp