Day: 28/08/2020

[MM] Chương 61 : Tương lai (01)

***

Trần Mỹ Hoa không thể lập tức khóc lên thành tiếng, nhưng bởi vì tiếng quát của Lục Nhung, đám người ngồi xung quanh đều quay sang nhìn bọn họ.

Lâm Mộ mặc kệ trên mặt dính bơ, cậu vươn tay ôm lấy Trần Mỹ Hoa giống như đang ôm một bé gái nhỏ vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng bà “Không khóc ha… Mỹ Mỹ phải ăn bánh kem cho hết đó nha, nếu không bạn bánh kem sẽ đau lòng lắm.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (07) : Câu hỏi của Kha Tầm

* * *

Trong bóng tối mịt mờ vô tận, đứng giữa trời cùng biển, cảm giác như chỉ còn lại có một mình, cùng với con thuyền khổng lồ cổ xưa mà trầm mặc này.

Nhưng Kha Tầm biết, hết thảy mọi thứ đều không phải là thật, cậu biết mọi người vẫn còn tồn tại, chỉ là bị vùng tối bất thường này tách ra, bọn họ cách nhau rất gần rồi lại rất xa, bọn họ nhìn không thấy cũng nghe không được lẫn nhau, rõ ràng có mười hai người cùng làm bạn, nhưng vào giờ này khắc này mỗi người bọn họ lại rơi vào hoàn cảnh thân cô thế cô không nơi nào dựa dẫm.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (06) : Khi bóng tối bao trùm

* * *

“Tui cũng theo Hạo Văn Nhi.” Cơ hồ ngay khi Kha Tầm vừa dứt lời, Vệ Đông đã lập tức lên tiếng tỏ thái độ.

“Tui cũng theo Văn Nhi ca!” La Bộ chậm hơn một nhịp.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (05) : Đội trưởng Kha Tầm

* * *

Mọi người cùng nhau mang đống cung nỏ từ dưới khoang thuyền ngầm lên boong thuyền, sau đó nghiên cứu sử dụng thế nào, cuối cùng tiến hành ngắm bắn, vì tránh lãng phí mũi tên, bọn họ đều nhắm vào một cái đích được vạch ra trên cửa phòng.

Sự thật chứng minh một điều, người nhìn thấy heo chạy cùng người ăn thịt heo là có điểm khác nhau, khác nhau rất lớn, cả đám người cầm nỏ dòm cũng ra vẻ phết, ấy thế mà bắn tên ra thì loạn xà ngầu.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (04) : Lại thêm một vị đại lão

* * *

“Nếu dựa theo như lời các người đã nói, mỗi đêm sẽ có ít nhất một người tử vong,” Lưu Ngạn Lỗi nói “Như vậy đốt hay không đốt cũng đâu có gì khác nhau? Dù sao đều sẽ có người phải chết thôi, đúng không?”

“Tử vong bắt đầu vào ban đêm,” Thiệu Lăng nói “Tốt nhất nên lẳng lặng chờ xem động tĩnh, dựa vào tình huống rồi mới quyết định đốt hay không đốt. Chúng ta có thể mỗi người cầm sẵn một cái sừng tê trong tay, chuẩn bị đối phó trong mọi trường hợp.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (03) : Các kiểu người mới

* * *

Khoảng mười một giờ sáng, mười ba người vào tranh toàn bộ tập họp đầy đủ.

Vào ngày cuối tuần mưa thu rả rích mà còn có tâm tư ghé thăm bảo tàng, ngoại trừ những người thực sự yêu thích mỹ thuật ra, đại khái cũng chỉ có những cặp đôi đang yêu nhau muốn tìm kiếm sự lãng mạng có phẩm vị.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (02) : Ngưu Chử nhiên tê

* * *

Mọi người nghe vậy đều sửng sốt, Vệ Đông ngập ngừng nhìn Mục Dịch Nhiên “Khuyết danh ý là…”

“Ý tức là, trên nguyên tác không có ấn chương, cũng không có để lại tên.” Mục Dịch Nhiên nói.

Mọi người lại sửng sốt.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (01) : Lâu thuyền

* * *

Phong cách kiến trúc của bảo tàng mỹ thuật Thanh Đồng cực kỳ thống nhất với tên của nó.

Cả bức tường bên ngoài bảo tàng đều được thiết kế màu sắc cùng kết cấu giống hệt như đồng thau.

Đọc tiếp