Day: 30/08/2020

[MM] Chương 63 : Tương lai (03)

***

Ngày đầu tiên năm mới, Lục Nhung phải ghé bệnh viện lấy thuốc cho Trần Mỹ Hoa, bởi vì có quen biết với bác sĩ, cũng gọi điện báo từ trước, cho nên đi sớm một chút đỡ phải xếp hàng.

Trần Mỹ Hoa không thích dậy sớm, thế cho nên dọc theo đường đi đều khóc lóc ầm ĩ, Lục Nhung dỗ kiểu gì cũng không được, đến tận bệnh viện mà bà vẫn còn khóc.

Lục Nhung dỗ riết, cuối cùng tự mình cảm thấy buồn cười. Trần Mỹ Hoa đang ngồi, cậu liền nửa quỳ dưới đất, ngẩng đầu nhìn bà nội: “Vì sao Mỹ Mỹ không vui?”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (21) : √

* * *

Không rõ đã bao lâu trôi qua, thanh âm cùng cảm giác như đang đuối nước xung quanh dần dần biến mất, Kha Tầm mệt mỏi té nằm dưới đất, thở hổn hển.

“Có người rơi xuống nước —— có ai không—— cứu người ——có người rơi xuống nước!”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (20) : Nỗi đau của Kha Tầm

* * *

Trên thực tế, nếu ý chí bản thân không quá mức yếu đuối dễ dao động, thì bất luận ảo ảnh chế tạo ra tình cảnh mê hoặc tới cỡ nào đi nữa, chỉ cần chính mình tin tưởng vững chắc nó chỉ là ảo ảnh, là có thể an toàn vượt qua nó, cũng giữ được mạng sống của mình.

Chí ít thì, Kha Tầm cho là như thế.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (19) : Chiến thắng bản thân

* * *

“Chúng ta nhất định phải đối mặt trực tiếp với điểm yếu ớt nhất của chúng ta, mới có thể vượt qua sự sợ hãi cùng trốn tránh mỗi khi đề cập tới nó, làm cho sức mạnh tinh thần của chính mình càng mạnh hơn,” Thiệu Lăng nói “Đối với việc này, tôi nghĩ có hai biện pháp có thể cải thiện, một chính là liệu pháp sụp đổ mà tôi đề cập lúc nãy, biện pháp còn lại chính là tự phân tích bản thân mình một cách triệt để, bao gồm nói nó ra, nói cho người khác biết, vượt qua nỗi xấu hổ cùng trốn tránh, bởi vì bộc trực thẳng thắn sẽ khiến người ta càng thêm ung dung kiên cường. Nếu như các vị cảm thấy không có gì muốn phản đối, vậy có thể tự lựa chọn cho mình biện pháp trong hai loại kể trên, những người còn lại cũng sẽ giúp một tay.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (18) : Vô tình vô dục

* * *

“Thôi, không cần dao,” Phương Phỉ nói “Thợ lặn chúng tôi hàng năm đều phải huấn luyện sức mạnh cùng thể năng, sức tôi cũng không kém hơn sức họ đâu,” Đưa tay chỉ vào La Bộ cùng Vệ Đông “Tôi sẽ thử xem mình có thể chống lại con ‘gà’ kia không, nếu sức tôi không thể chống lại nó, vậy dù cầm đao cũng chỉ là vô dụng mà thôi.”

Vệ Đông & La Bộ “…Oke.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (17) : Gà

* * *

Bóng đen dày đặc tựa như bị một cái máy hút khói nuốt lấy, dần dần rút lui sạch sẽ.

Khi ánh sáng mờ ảo của bình minh dần chiếu vào trong phòng, soi rọi một đám người may mắn còn sống sót sau một đêm kinh hoàng đáng sợ mà dài lâu, bọn họ trầm mặc đối diện nhau.

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (16) : Đâu là thực? Đâu là hư?

* * *

La Bộ nói xong liền nhích nhích mông dịch tới cạnh Kha Tầm “Anh hai, đêm nay anh trói tui lại dùm nha, trói chéo tay ra sau lưng á, để tui không thể tự cởi bỏ dây thừng xong chạy ra ngoài ùm xuống biển, như vậy dù cho có nửa đường tỉnh lại, bị ảo ảnh mê hoặc cũng không nhúc nhích cục cựa gì được, oke hem?”

“Ai dô, tao cũng thấy ý kiến này được nè,” Vệ Đông nghe vậy sáp lại gần “Hay là mày trói tao luôn đi?”

Đọc tiếp

[Họa phố] Hải thượng nhiên tê đồ (15) : Biện pháp đề phòng

* * *

Ở nơi này, toàn bộ những “súp gà” hay lời an ủi đều là vô dụng, cho nên mọi người ngoại trừ dùng ánh mắt tràn ngập kính nể nhìn Tuyết Cách ra, cũng chẳng làm được gì khác.

Thiệu Lăng vẫn luôn giữ cho mình bình tĩnh và lý trí, cũng không để thời gian lãng phí, tiếp tục lôi kéo mọi người lần nữa trở về với vấn đề quan trọng phải đối mặt “Tiếp theo, chúng ta thảo luận làm thế nào để ứng phó với ảo ảnh. Thực tế thì chỉ cần có phương pháp hữu hiệu, Tuyết Cách cũng không nhất định sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”

Đọc tiếp