tận thế

[NT32] Ngày 32 (06)

* * *

Tháng sáu trôi đi trong chớp mắt, thời tiết cũng càng lúc càng trở nên nóng bức.

Trong thời gian này, Dịch A Lam có đi khám bác sĩ tâm lý vài lần. Tất nhiên cậu không hề nói gì với bác sĩ về ngày thứ ba mươi hai, vì cậu không cần tìm người nhận thức cùng với mình nữa.

Cậu chỉ tâm sự về những áp lực có mặt gần như mọi lúc mọi nơi ở trong nhà đến từ mẹ cậu, cùng với hỏi xin sự giúp đỡ từ Điền Lộ, cậu phải làm cách nào mới tìm ra lối thoát.

Điền Lộ nói “Cá nhân tôi cảm thấy có thể là mẹ cậu đã sớm rõ ràng trong lòng rồi. Có rất ít thanh niên mà tính hướng nghiêng về phái nữ ở độ tuổi như cậu mà vẫn chưa từng một lần yêu ai bao giờ, hơn nữa vẻ ngoài của cậu còn không kém. Lại thêm bản thân cậu vẫn luôn lảng tránh chuyện tình cảm càng khiến điều này minh chứng rõ ràng hơn.”

Dịch A Lam quả thật không biết trả lời thế nào, cậu sớm biết được mẹ cậu biết, mà mẹ cậu cũng biết được cậu biết bà đã biết được, lời này thoạt nghe có vẻ rối rắm khó hiểu, mà giữa bọn họ cũng là rối rắm khó hiểu như thế. Biết rõ ràng, nhưng lại không muốn hao phí tâm lực chủ động gỡ bỏ hay là trực tiếp cắt đứt rối rắm ấy.

Bọn họ đều đang chờ.

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (04)

* * *

Dịch A Lam kinh ngạc hỏi lại “Tại sao?”

“Đến ngày thứ hai sau hôm thế giới trở lại bình thường, tôi mới đến bệnh viện.” Chu Yến An chậm rãi nói, biểu tình trên mặt hiếm thấy xuất hiện vẻ xấu hổ “Cũng tức là ngày 2 tháng 6, có lẽ bỏ lỡ thời gian, cô ấy đã xuất viện.”

Dịch A Lam chú ý đến biểu tình thay đổi rất khẽ trên mặt Chu Yến An. Tất nhiên cậu không tán đồng những lời phân tích của bác sĩ Điền Lộ trước đó lắm, nhưng quả thật phải công nhận Chu Yến An thật sự rất phù hợp với thẩm mỹ chung của nhân loại đối với nam tính, nhưng đó là ở ngày thứ ba mươi hai. Còn Chu Yến An hiện tại càng như là một con người thật, tươi sống rõ ràng, chứ không đơn thuần chỉ là một biểu tượng. Anh cũng sẽ tự hoài nghi, sẽ chần chừ không quả quyết, thấy tiến thối lưỡng nan. Cũng chính vì không tin tưởng vào bản thân, cho nên Chu Yến An phải dành suốt một ngày tự xét lại bản thân về “ngày thứ ba mươi hai”, sau đó mới quyết định ra ngoài tìm đáp án.

Đương nhiên, như thế vẫn dũng cảm hơn Dịch A Lam nhiều lắm, cùng là nhân loại, nhưng giữa hai người vẫn có sự chênh lệch không hề nhỏ tí nào.

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (03)

* * *

Sau khi rời khỏi phòng khám của bác sĩ Điền Lộ, Dịch A Lam nhất thời không thể nói rõ bản thân cảm giác thế nào.

Đây là lần đầu tiên cậu đi khám bác sĩ tâm lý, nên không biết việc trị liệu tâm lý sẽ có tác dụng ra sao, hoặc là phải cần bao lâu mới có thể cởi bỏ khúc mắc trong lòng. Về mặt lý trí, cậu cảm thấy lời của bác sĩ Điền Lộ nói rất có lý, có lẽ cậu nên dựa vào lời bác sĩ nói tự khuyên bảo bản thân, sớm ngày thoát khỏi chứng vọng tưởng; Nhưng về mặt tình cảm cậu lại không muốn chấp nhận việc này, thậm chí bản năng mách bảo cậu nên phản bác lại.

Cậu không rõ, liệu đây có phải là căn bệnh chung của các bệnh nhân tâm lý hay không.

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (02)

* * *

Cơ hồ là trong nháy mắt, bác sĩ tâm lý Điền Lộ liền hiểu được tâm tưởng của Dịch A Lam, hắn có thể nhận ra được nam nhân trước mắt mình là một người tương đối nhạy cảm, loại nhạy cảm này có thể là trời sinh đã có, cũng có thể là do hoàn cảnh lớn lên hun đúc. Bất luận thế nào đi nữa, một chàng trai với tính cách nhạy cảm sống trong gia đình mà ba của mình là đồng tính luyến ái, bản thân lại rất có thể là kết quả sinh ra từ âm mưu cùng lừa gạt, nhất định sẽ phải chịu đủ giày vò.

“Lúc tôi cùng mẹ biết được ông ấy là đồng tính luyến ái thì, ông ấy đã chết.” Thật lâu sau, Dịch A Lam mới nói tiếp “Ông ấy suốt đêm lái xe đi gặp người tình nam của mình, sau đó gặp tai nạn xe cộ. Chúng tôi nhận được tin dữ của ông ấy, cũng từ đó biết được ông ấy vì sao lại mất.”

Qua đời, ngoại tình, lừa hôn.

Ba tầng đả kích liên tiếp mà đến cơ hồ khiến cho một nữ nhân ôn nhu dịu dàng như Nhạc Khê Minh suýt nữa suy sụp.

Năm ấy, Dịch A Lam vừa mới tròn chín tuổi.

Đọc tiếp

[NT32] Tháng 06 (01)

* * *

Dịch A Lam ngây người rất lâu, trong đầu tự hỏi đi hỏi lại bản thân mình, ngày hôm qua cùng ngày hôm nay, rốt cuộc đâu là mơ đâu là thật.

Cậu bấm di động sáng màn hình, bên trên rõ ràng chính xác biểu hiện là ngày 1 tháng 6, thời gian là 7 giờ 10 phút sáng. Cảnh tượng đang diễn ra ngoài cửa sổ không khác gì mấy so với trí nhớ của cậu, khu vực đặt vài thiết bị tập thể dục lộ thiên bị các vị cao tuổi chiếm đóng đứng tán gẫu, cách đó không xa là một đoạn đường cái dẫn vào thành phố tấp nập xe cộ ngược xuôi.

Dịch A Lam trước hết gọi điện cho mẹ mình, chuông reo vài tiếng liền có người đón nghe.

“A Lam” Giọng nói ông nhu giống như lâu rồi chưa được nghe thấy, thậm chí có chút xa lạ.

Dịch A Lam hốc mắt nóng lên “Mẹ.”

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (05)

* * *

Nếu Dịch A Lam là geek hoặc hacker, nói không chừng cậu sẽ có hứng thú chơi một hồi trốn tìm trên internet cùng vị Joker thần bí kia, nhưng hiện tại vấn đề mà cậu quan tâm nhất là tình hình ở nước ngoài.

A: Anh ở đâu cũng được, có phải chỗ anh cũng đã xảy ra chuyện không?

Joker có vẻ rất thất vọng vì phản ứng nhạt nhẽo của Dịch A Lam, nhưng vẫn trả lời cậu : Cả thế giới đều như vậy, bên tây bán cầu chúng tôi xảy ra biến cố ngay vào giữa ban ngày, đã sớm nháo nhào lên, không hạnh phúc được như chỗ cậu, mọi thứ xảy ra trong lúc đang ngủ nên chẳng hề hay biết gì. Tôi có thể cam đoan với cậu, có ít nhất một nửa trong số đám người còn sống chính mắt nhìn thấy tận thế tiến đến gặp vấn đề về mặt tâm lý.

A : Vậy anh có thấy rõ là chuyện gì xảy ra không?

Joker : Nếu thấy rõ ràng cũng không tới mức một nửa đều bị điên. Càng không biết mới càng khủng bố á chàng trai trẻ. Phải rồi, tôi rất thích tên của cậu đấy, A.

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (04)

* * *

Cảm giác trống trải tĩnh lặng như băng qua thời gian vượt qua không gian, từ màn hình video tuôn trào ra, lan tràn khắp cả căn phòng bảo vệ nho nhỏ này.

Dịch A Lam lặng người thật lâu, cảm giác rét buốt như ăn mòn dần vào linh hồn, nếu như không phải trên vai còn bàn tay truyền đến một chút ấm áp, có lẽ cậu đã sụp đổ từ lâu rồi.

Cậu đã từng tưởng tượng ra vô số loại khả năng, tỷ như sự thật là do có một loại virus quân sự kiểu mới bị tiết lộ, lan tràn bao trùm khắp nơi giống như sương mù, nó có thể trong nháy mắt nuốt chửng cơ thể người cùng với sinh vật sống; hoặc là laser, các loại xạ tuyến phân giải cơ thể người thành nguyên tử; hoặc giống như trong các phim điện ảnh thường thấy, những người biến mất là do họ đã biến thành zombie, đang ẩn nấp ở một góc tối nào đó, đợi đến đêm xuống sẽ úa ra ngoài săn bắt nhân loại; hoặc tệ hơn nữa là có người ngoài hành tinh lái đĩa bay đến trái đất, chiếu ánh sáng quái dị bắt cóc toàn bộ người trên trái đất về để nghiên cứu.

Dù cho có cỡ nào khoa trương, cỡ nào trái với lẽ thường, Dịch A Lam cũng chấp nhận trong nước mắt.

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (03)

* * *

Đỡ đẻ cũng không khó như Dịch A Lam đã tưởng.

Đương nhiên, thông qua mớ tri thức thô sơ mà Dịch A Lam học được từ Baidu, cậu phỏng đoán sản phụ có lẽ là đã được mở rộng tử cung ước chừng có ba ngón trở lên, nếu như biến cố không xảy ra, sinh sản hẳn là đã thành công từ sớm. Có lẽ là do bác sĩ lẫn y tá cùng gia nhân đột nhiên biến mất không thấy, gây kinh hách quá độ cho sản phụ, cũng gián đoạn quá trình sinh nở, mãi cho đến khi cậu cùng Chu Yến An xuất hiện, khiến cho sản phụ cảm giác có dựa vào, mới có dũng khí cùng sức mạnh tiếp tục sinh sản.

Sự kiên cường cùng dẻo dai của nữ nhân quả thực khiến Dịch A Lam mở rộng tầm mắt.

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (02)

Bước khỏi đồn cảnh sát nhỏ hẹp chật chội, không gian rộng thoáng giống như sống lại, dồn nén cảm giác áp bách nặng nề lên hai cá thể tồn tại duy nhất nơi đây.

Dịch A Lam một lần nữa cảm giác được áp lực cùng khủng hoảng khôn cùng.

Hai người đi bộ về phía bệnh viện, giữa tiếng bước chân thưa thớt, cảm xúc của Dịch A Lam trở nên xao động, cậu bắt đầu mở miệng lải nhải “Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ không ra mọi chuyện là như thế nào, thật sự khó hiểu vô cùng, cứ tưởng là mình ngủ mơ chưa tỉnh. Vừa thức dậy liền thấy thế giới đột nhiên biến thành như vậy, xung quanh không thấy một bóng người, gọi 119, 110 cũng không ai nghe, lúc đầu tôi nghĩ là khủng bố tập kích, nhưng đến khi nhìn thấy mấy chiếc xe trống rỗng quỷ dị trên đường, tôi lại nghĩ phần tử khủng bố nào mà làm được như vậy. Tôi lo cho mẹ tôi quá, giờ nghĩ lại cũng không biết mình làm sao mà từ nhà đi được đến đây.”

Chu Yến An hơi khựng lại một chút, đưa tay vỗ vai Dịch A Lam như muốn trấn an, bàn tay của anh to lớn, lực vỗ không nặng cũng không nhẹ.

Dịch A Lam cả người suy sụp, đưa tay chà mặt “Xin lỗi, là tôi khẩn trương quá.”

Đọc tiếp

[NT32] Ngày 32 (01)

Ánh mặt trời sáng ngời buổi bình mình xuyên qua bức màn mỏng chiếu vào trong phòng, mang theo ấm áp dừng chân trên mi mắt nhắm chặt của Dịch A Lam. Sức nặng của tia nắng khiến trong lúc ngủ mơ tiềm thức đột nhiên nảy lên dự cảm trễ giờ đi làm, ngay tức khắc sau đó, Dịch A Lam bừng tỉnh, lông mi run lên giũ ánh vàng lấm tấm rơi xuống, cậu nghiêng người bước xuống giường.

Ngày 32 tháng năm. Thứ hai, buổi sáng 6:34 — Màn hình di động sáng lên, Dịch A Lam mới giật mình, chợt nhớ ra là mình đã từ chức từ mấy hôm trước rồi.

Dịch A Lam thở phào một hơi, cả người bỗng giống như sương khói phiêu đãng không biết phải trôi theo hướng nào, cậu ngồi ở mép giường thừ người một lúc lâu.

Cố đến mấy cũng không thể ngủ tiếp được nữa, Dịch A Lam đứng dậy đi rửa mặt, thay vào người chiếc áo sơ-mi nhẹ nhàng khoan khoái, sau đó bước ra ban-công, theo thói quen tính pha cho mình một ly cafe, đưa mắt dõi nhìn ánh mặt trời dần dần vươn lên qua những kẽ hở khu rừng sắt thép, không kềm được mà thả suy nghĩ lơ lửng trôi đi, để mặc nó va vào quá khứ, hiện tại cùng tương lai.

Nhưng mà ngay sau đó, giữa dòng tâm sự nặng nề, Dịch A Lam đột nhiên phát giác ra một chút kì dị.

Đọc tiếp