vô hạn

[Họa phố] Sơn Hải (26) : Lời cuối

* * *

“Doraemon cùng Nobita cưỡi cỗ máy thời gian trở về quá khứ, muốn thay đổi những chuyện đã từng xảy ra, hoặc là muốn biết rõ nguyên nhân xảy ra cùng chân tướng đằng sau mọi việc, nhưng sự thực lại là, những thứ đã xảy ra trong quá khứ chính là kết quả của việc bọn họ trở về và tham gia vào nó, mặc dù bọn họ chỉ làm những người đứng ngoài cuộc quan sát chân tướng đằng sau, nhưng đối với kết quả sinh ra trong tương lai thì, bọn họ cũng đã từng tham dự vào quá khứ,” Kha Tầm nói xong, đưa mắt nhìn Mục Dịch Nhiên hỏi “Em nói như vậy anh có hiểu không?”

Mục Dịch Nhiên gật đầu “Kết quả của sự việc chính là kết quả của nguyên nhân đã bị ảnh hưởng.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (25) : Khoa học và Huyền học

* * *

Tử vong, là lựa chọn duy nhất mà bọn họ có thể lựa chọn.

Mà đến ngay cả muốn chạy trốn khỏi nơi này bọn họ cũng làm không được, bởi vì trên di tiên kia từng viết, có người đã từng nghĩ chạy khỏi chỗ này, sau cùng lại xuất hiện ở tế đàn bên kia.

Giống như mỗi lúc tiến vào tranh vậy, cố sức chạy đến cạnh bức tranh, rồi sẽ lần nữa trở về điểm bắt đầu, trừ phi có thể tìm ra được ấn chương của họa sĩ, mới có thể tìm được đường sống thoát đi, vĩnh viễn rời khỏi bức tranh ấy.

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (24) : Ý thức

* * *

“Dịch Nhiên nói, chữ ‘Quang’ vốn có chứa niệm lực,” Kha Tầm vừa nói được câu đầu tiên, Mục Dịch Nhiên lập tức hiểu được suy nghĩ của cậu, rồi bỗng lại chìm vào trầm tư, Kha Tầm liếc nhìn đối phương một cái, cố hạ giọng mình nhỏ xuống một chút “Hay nói cách khác, dựa theo ước nguyện cùng tình cảm mà mọi người rót vào, mỗi một chữ viết đều sẽ có niệm lực, hoặc lớn hoặc nhỏ.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (23) : Phải có ánh sáng

* * *

“Dựa theo nội dung di tiên, tiên nhân đã từng phỏng đoán,《 Sơn Hải Âm Kinh Đồ 》 thực ra chính là những địa điểm mở ra ảo cảnh vào tranh nằm trên quỹ đạo của chữ ‘Quang’, hơn nữa từng có tiền bối đã ghép những hình ảnh trên vách nham thạch lại với nhau, chứng thực hình ảnh trên vách nham thạch đúng là《 Sơn Hải Âm Kinh Đồ 》.” Mục Dịch Nhiên chậm rãi nói.

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (22) : Khoa học? Quỷ thần?

* * *

“Nếu như Cửu Đỉnh là vũ khí tối thượng dùng để trấn áp yêu quỷ, vậy chúng nó tại sao lại mất tích, hiện tại chúng nó đang ở đâu?” Tần Tứ nói “Tôi lại cảm thấy hai câu của vị cao nhân ẩn sĩ đã nói trong phần di tiên này rất đáng chú ý: ‘Cửu Đỉnh vẫn còn, nhưng chẳng nơi đây’, cùng với ‘Biết được nhưng không thể thấy, thấy được cũng chẳng thể đạt’. Đây rõ ràng đang ám chỉ nơi của Cửu Đỉnh sau khi mất tích, nhưng hai câu này ý nghĩa thật sự rất khó hiểu, làm cho người ta không tài nào cân nhắc được.”

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (21) : Siêu vũ khí

* * *

“Nói về âm thanh từ trên trời vọng xuống, tui chỉ có thể nghĩ ra mỗi tiếng sấm thôi,” Vệ Đông nói “Hay là là tiếng gió? Có khi nào có liên quan đến mấy cột lốc xoáy xuất hiện mỗi đêm ở đây không?”

“Như vậy rất mâu thuẫn,” Phương Phỉ nói “Thiên âm khiến cho yêu quỷ không thể chịu được, vậy mấy cột lốc xoáy kia chẳng lẽ là để trấn áp yêu quỷ, chứ không phải muốn xâm lấn nhân gian?”

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (20) : Thiên âm

* * *

Chúng ta âm thầm đúc Cửu Đỉnh, dùng thanh đồng thời thượng cổ lấy từ Cửu Châu, mời mấy trăm thợ giỏi đêm ngày không ngớt, dựa theo đồ phổ tướng cốt đúc khắc lên đỉnh.

Đỉnh thành bèn thử, nhưng không thấy hiệu quả. Thừa Phủ Quân nghi rằng hình chế Cửu Đỉnh không khớp, nhưng Cửu Đỉnh thượng cổ tiêu thất đã lâu, hình chế thế nào chẳng ai biết đến… Chúng ta nhìn nhau không nói, tâm đã như tro tàn.

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (19) : Nhưng vì thương sinh

* * *

“Mấy thứ vật chứa này đều là được phong kín,” Mục Dịch Nhiên mắt nhìn mấy thứ Kha Tầm đang bê trên tay nói “Chứng tỏ bên trong đều đang bảo tồn một thứ gì đó, hơn nữa có vẻ như mỗi thứ này đều được chế tạo ở các thời đại khác nhau, như vậy chúng ta có thể phỏng đoán, chúng nó được những người ở các thời đại khác nhau, cùng chôn vào chung một chỗ này.”

Kha Tầm trong lòng khẽ giật mình, thốt lên một câu “Ý của anh là —— mấy thứ này rất có thể chính là ——”

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (18) : Chuẩn bị trước lúc chết

* * *

Leo lên đài nham thạch, đây là một ván cược bằng mạng sống, hoặc là toàn bộ đều chết hết, hoặc là may mắn sống sót.

Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rất rõ, xác suất của tử vong lớn hơn so với sống sót rất nhiều, dù sao trong những bức tranh mà bọn họ từng trải qua, có lúc nào chẳng phải tìm nhất sinh trong cửu tử đâu.

Đọc tiếp

[Họa phố] Sơn Hải (17) : Duy nhất

* * *

Thuật chúc trớ ngẫu tượng? (*)

Mọi người thi nhau lắc đầu.

Vệ Đông phỏng đoán “…Có liên quan đến ai-đồ hay ngôi sao hay tiểu thịt tươi hả?”

Đọc tiếp